Chùm thơ Đoàn Mạnh Phương

09:12 30/10/2008
...Trầm trầm giọng kể từ hồn người xưa, làm Người khó lắm                                                                         phải đâu chuyện vừa...Làm Người khó lắm, sống kiếp trần gian. Hãy ôm dấu hỏi                                                                         mà nhìn bàn chân!...


Nhân thế

Ngày thúc vào sọ não
Những điệp từ
Những bộ mặt, dáng đi và cái nhìn cơ học
Lướt trên mọi kênh rãnh giác quan
Xuyên thẳng giữa những cái nhếch mép của nụ cười
và cuối cùng là bật lên tiếng khóc

Đi trong một thế giới người rậm rạp
những mưu toan sung mãn
Bầm dập mưu sinh cưỡng bức cả hoa hồng
Ngợp thở
giữa bao gồm và chứa đựng

Sau địa chấn tinh thần
ngôn ngữ vừa đi vừa chảy máu
Mở một mắt
trong bóng tối ngủ quên
cùng may rủi giữa hai chiều tải đạo

Thật và giả
Phúc và hoạ
Đỏ và đen
Mách cho ta, biết cách đặt cái đầu trên cổ
Và bước chân
bước những bước con người

Bao sấp ngửa đổ giữa lòng nhân thế
Bi kịch ngồi câm lặng trêu ngươi
 
Nghĩ

Càn quét sự đơn điệu cũ mèm
Nuốt vào ngực một im lặng
Giữa cái đang là
và cái sẽ là
một bi kịch diễn không tiếng động

Một sám hối âm trầm
Một đậy che trống rỗng
gạch nối vào nhau bằng khối đặc nhịu hình
bằng cái bụng óc ách đầy
thực phẩm

Thể xác ngắn hơn và nhỏ hơn
chiếc bóng
từng tẩm độc lưỡi và mồm
từng ngộ nhận
Nằm, đứng, ngồi, đi và cuối cùng là ngã xuống
Những tư thế ở đời
héo rũ hoặc lên gân

Một nghệ thuật sắp đặt
Nặng hơn nước mắt
Đẹp hơn giọt mồ hôi mặn dưới ánh mặt trời
Lưỡi cưa của tư duy ứa ra điều kỳ lạ mới
Mới hơn điều kỳ lạ của tôi...

Thói quen

Sống ngoài mình
bằng những điều vậy
mà không phải vậy
bao biện bằng những thói quen
Ngày ngày
thấy mình hoang dại...

Thói quen
trôi nhẵn mặt người
Thả rông trong từng ý nghĩ
Lắp lại ngàn lần thói quen
như bò quen nhai lại cỏ

Thói quen thường là rẽ phải
Mà không rẽ trái một lần
Muốn thử
sức mình
cho biết
Thói quen đàn áp bàn chân!
  
Không đề

Thời gian toả nhiệt
căng lên từng vết nứt
mạng nhện mờ giăng
Một tổ hợp nỗi buồn xuyên giới tính
Sôi lên cùng nước mắt thuỷ tinh

Nơi năng lực tràn bờ
và khởi động những mê hoan lồng lộng
Chân đạp vào khuya vắng
Bảo thủ vẫn nằm co trong bóng kính
Nước bọt bắn ra từ quá khứ
thành vệt dài sau lưng...

Tận tuỵ mòn rũa
bằng sự dấn thân bền bỉ và thầm lặng
Khác với những cuộc rong chơi ngạo mạn và vô tích sự
ý nghĩ ngụ cư trong khoảnh khắc tràn qua

Đêm chuyển động
theo luật tắc an toàn
Giấu kín những âm thanh như một khuyết tật

Đêm -  một thế giới phẳng.
 
Hồn người xưa

Bão đời bể dâu, bơ phờ gạch đá. Gỡ tìm nhân gian
                                                            trong pho truyện cổ

Hồn ai mờ tỏ, ngạt ngào gió tươi - Hay hồn ai đó
Thở run chân người

Chạm vào cổ xưa, dấu rêu lặng lẽ. Huyền ảo khói sương
                                                                        nóng từng giọt lệ

Trầm trầm giọng kể từ hồn người xưa, làm Người khó lắm
                                                                         phải đâu chuyện vừa...

Làm Người khó lắm, sống kiếp trần gian. Hãy ôm dấu hỏi
                                                                         mà nhìn bàn chân!

Giữa màn sương khói, giữa bao xoay vần
Này đây - nước mắt
Lấy mà rửa thân!
(nguồn: TCSH số 217 - 03 - 2007)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • NGUYỄN ĐÔNG NHẬTTrở về

  • TRẦN VẠN GIÃBài nhã ca mùa xuân

  • NGUYỄN HOADự cảm

  • Nguyễn Khắc Thạch - Võ Quê - Trần Quốc Toàn - Thục Quân - Nguyễn Loan - Nguyễn Văn Phương - Thái Doãn Long - Vương Hồng Hoan - Nguyễn Khoa Như Ý - Lê Viết Xuân - Đỗ Văn Khoái - Thanh Tú

  • Hoàng Phủ Ngọc Tường - Nguyễn Sơn Nhân - Lê Thị Hường - Phạm Nguyên Tường - Ngô Cang - Hồ Thế Hà - Ngô Minh - Mai Văn Hoan - Nguyên Quân - Đoàn Thương Hải - Ngàn Thương

  • Phạm Tấn Hầu - Văn Hữu Tứ - Dương Lễ - Nhất Lâm - Văn Cầm Hải - Phan Trung Thành - Trương Quân - Lê Tấn Quỳnh - Hồ Trường An - Hải Yến - Tôn Nữ Như Ngân - Thủy Chi

  • Tóc Nguyệt - Huỳnh Minh Tâm - Cát Du - Anh Nguyễn - Hải Trung

  • ĐÀO DUY ANHLời nói dối

  • TUỆ GIẢI NGUYỄN MẠNH QUÝKhúc tình tự dòng sông

  • LTS: Ngày 10-12-2009, thi sỹ Nguyễn Trung Bình đã qua đời sau cơn bệnh. Anh sinh ngày 10/5/1968 tại thị xã Hội An. Sau khi tốt nghiệp Khoa Ngữ văn, ĐH Tổng hợp Huế (1991), thi nhân đã lang bạt khắp nơi rồi về sống ở Sài Gòn suốt hơn 15 năm qua với đủ nghề gắn liền với thơ, sách và nghệ thuật.

  • Nguyễn Thái Sơn - Nguyễn Hiệp - Chu Minh Khôi - Hà Huy Tuấn - Nguyễn Thánh Ngã - Minh Tự - Diệp Thảo Minh Dzương - Hàn Nhật Châu - Bá Vi Tuân

  • NGUYỄN HỮU HỒNG MINHTổ quốc

  • LGT: Quê ngoại xứ Huế, quê cha gốc Bắc nhưng Nguyễn Thị Ánh Huỳnh lại là con gái Cần Đước, Long An. Chị đã xuất bản 3 tập thơ, nhận một số giải thưởng thơ. Nhưng những điều đó với chị không quan trọng bằng việc làm thơ để “khiến ta được giải phóng khỏi bản thân mình để thử làm kẻ khác, làm chim muông cây cỏ, sương gió... ngu ngơ hơn, huyền ảo, linh diệu hơn”, và nữa “để làm mình làm mẩy với phận số cô đơn của mình, được giải toả, được thoát khỏi cái chật hẹp của tham - sân - si...” (tự bạch).

  • Nguyễn Văn Tam - Mai Thanh - Cao Hạnh - Phan Văn Chương - Nguyễn Hoa - Từ Hoài Tấn - Ngàn Thương - Vân Anh - Trần Hữu Lục - Lê Tấn Quỳnh

  • Đào Phương - Hồ Trường An - Văn Lợi - Nguyễn Lương Hiệu - Đoàn Mạnh Phương - Phan Đình Tiến - Nguyễn Thanh Mừng - Trương Quang Thứ - Nguyễn Thụy Kha - Lê Quốc Hán - Phụng Lam

  • LƯƠNG NGỌC AN               (Trích Phác thảo những lời ru)

  • Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thánh Ngã - Trần Tịnh Yên - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Nguyễn Quang Hưng

  • Lê Lâm Ứng - Nguyễn Sĩ Cứ - Lê Viết Xuân - Nguyễn Sơn Nhân - Nguyễn Ngọc Phú - Minh Quang

  • MAI VĂN PHẤNMũi tên bóng tối

  • LÊ THANH NGANgười thổi sáo