Chùm thơ Đoàn Mạnh Phương

09:12 30/10/2008
...Trầm trầm giọng kể từ hồn người xưa, làm Người khó lắm                                                                         phải đâu chuyện vừa...Làm Người khó lắm, sống kiếp trần gian. Hãy ôm dấu hỏi                                                                         mà nhìn bàn chân!...


Nhân thế

Ngày thúc vào sọ não
Những điệp từ
Những bộ mặt, dáng đi và cái nhìn cơ học
Lướt trên mọi kênh rãnh giác quan
Xuyên thẳng giữa những cái nhếch mép của nụ cười
và cuối cùng là bật lên tiếng khóc

Đi trong một thế giới người rậm rạp
những mưu toan sung mãn
Bầm dập mưu sinh cưỡng bức cả hoa hồng
Ngợp thở
giữa bao gồm và chứa đựng

Sau địa chấn tinh thần
ngôn ngữ vừa đi vừa chảy máu
Mở một mắt
trong bóng tối ngủ quên
cùng may rủi giữa hai chiều tải đạo

Thật và giả
Phúc và hoạ
Đỏ và đen
Mách cho ta, biết cách đặt cái đầu trên cổ
Và bước chân
bước những bước con người

Bao sấp ngửa đổ giữa lòng nhân thế
Bi kịch ngồi câm lặng trêu ngươi
 
Nghĩ

Càn quét sự đơn điệu cũ mèm
Nuốt vào ngực một im lặng
Giữa cái đang là
và cái sẽ là
một bi kịch diễn không tiếng động

Một sám hối âm trầm
Một đậy che trống rỗng
gạch nối vào nhau bằng khối đặc nhịu hình
bằng cái bụng óc ách đầy
thực phẩm

Thể xác ngắn hơn và nhỏ hơn
chiếc bóng
từng tẩm độc lưỡi và mồm
từng ngộ nhận
Nằm, đứng, ngồi, đi và cuối cùng là ngã xuống
Những tư thế ở đời
héo rũ hoặc lên gân

Một nghệ thuật sắp đặt
Nặng hơn nước mắt
Đẹp hơn giọt mồ hôi mặn dưới ánh mặt trời
Lưỡi cưa của tư duy ứa ra điều kỳ lạ mới
Mới hơn điều kỳ lạ của tôi...

Thói quen

Sống ngoài mình
bằng những điều vậy
mà không phải vậy
bao biện bằng những thói quen
Ngày ngày
thấy mình hoang dại...

Thói quen
trôi nhẵn mặt người
Thả rông trong từng ý nghĩ
Lắp lại ngàn lần thói quen
như bò quen nhai lại cỏ

Thói quen thường là rẽ phải
Mà không rẽ trái một lần
Muốn thử
sức mình
cho biết
Thói quen đàn áp bàn chân!
  
Không đề

Thời gian toả nhiệt
căng lên từng vết nứt
mạng nhện mờ giăng
Một tổ hợp nỗi buồn xuyên giới tính
Sôi lên cùng nước mắt thuỷ tinh

Nơi năng lực tràn bờ
và khởi động những mê hoan lồng lộng
Chân đạp vào khuya vắng
Bảo thủ vẫn nằm co trong bóng kính
Nước bọt bắn ra từ quá khứ
thành vệt dài sau lưng...

Tận tuỵ mòn rũa
bằng sự dấn thân bền bỉ và thầm lặng
Khác với những cuộc rong chơi ngạo mạn và vô tích sự
ý nghĩ ngụ cư trong khoảnh khắc tràn qua

Đêm chuyển động
theo luật tắc an toàn
Giấu kín những âm thanh như một khuyết tật

Đêm -  một thế giới phẳng.
 
Hồn người xưa

Bão đời bể dâu, bơ phờ gạch đá. Gỡ tìm nhân gian
                                                            trong pho truyện cổ

Hồn ai mờ tỏ, ngạt ngào gió tươi - Hay hồn ai đó
Thở run chân người

Chạm vào cổ xưa, dấu rêu lặng lẽ. Huyền ảo khói sương
                                                                        nóng từng giọt lệ

Trầm trầm giọng kể từ hồn người xưa, làm Người khó lắm
                                                                         phải đâu chuyện vừa...

Làm Người khó lắm, sống kiếp trần gian. Hãy ôm dấu hỏi
                                                                         mà nhìn bàn chân!

Giữa màn sương khói, giữa bao xoay vần
Này đây - nước mắt
Lấy mà rửa thân!
(nguồn: TCSH số 217 - 03 - 2007)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Vĩnh Nguyên - Trần Thị Linh Chi - Lưu Ly - Triệu Nguyên Phong - Tây Linh Phạm Xuân Phụng - Ngàn Thương - Từ Nguyễn - Trần Tịnh Yên - Tuệ Lam - Lê Huỳnh Lâm

  • Nguyễn Xuân Sanh - Trần Mạnh Hảo - Ý Nhi - Võ Văn Trực - Văn Tăng - Trần Hải Sâm - Thúc Hoàng - Quốc Minh - Trần Hữu Lục

  • Trần Trình Lãm - Châu Thu Hà - Nguyễn Tiến Chủng - Trịnh Hải Yến - Khaly Chàm - Nguyễn Quang Hưng - Huỳnh Ngọc Lan - Đông Hương

  • LTS: Phan Duy nhân là bút hiệu của một nhà thơ quen biết với bạn đọc trẻ miền Nam từ đầu những năm 60. Tên thật là Phan Chánh Dinh sinh năm 1941 quê xã Triệu Thượng, huyện Triệu Hải, Bình Trị Thiên, trưởng thành trong phong trào đấu tranh yêu nước của sinh viên Huế. “Thư gửi các bạn sinh viên” của anh in ở tuần báo Sinh viên Huế năm 1964 có thể xem là bài thơ mở đầu cho dòng thơ ca tranh đấu của tuổi trẻ đô thị miền Nam trong tù (Côn Đảo 1968-1973) và sau ngày giải phóng Phan Duy Nhân vẫn tiếp tục sáng tác, dù ít xuất hiện trên báo chí.

  • LTS: Hoàng Vũ Thuật, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam sinh năm 1945 ở Lệ Ninh - Bình Trị Thiên. Xuất thân là một giáo viên, sau chuyển qua làm công tác văn nghệ. Bạn đọc đã quen tên anh trên các mặt báo, tạp chí Trung ương và địa phương. Tập thơ “Những bông hoa trên cát” xuất bản 1980 đã khẳng định bước đi ban đầu khá vững tay của anh.

  • THANH THẢOKhối vuông ru-bích

  • Lý Hoài Xuân - Nguyễn Loan - Trương Kiến Giang - Xuân Diệu - Chế Lan Viên - Nguyễn Hới Thọ - Nguyễn Hoa - Nguyễn Hữu Quý - Dương Toàn Thắng

  • ĐINH CƯỜNGCào lá ngoài sân đêm

  • Đức Sơn - Nguyễn Trường - Phan Lệ Dung - Nguyễn Đông Nhật - Kiêm Thêm - Nhất Lâm - Nguyễn Man Kim - Phạm Thị Điểm

  • Thu Bồn - Nguyễn Duy - Ngô Thế Oanh - Nguyễn Thụy Kha - Thế Dũng - Đỗ Văn Khoái - Mai Văn Hoan

  • NGUYỄN NGỌC PHÚBuổi sáng

  • LƯU QUANG VŨ...Và anh tồn tại

  • LƯU TRỌNG LƯCó những vườn

  • NGUYỄN VĂN DINHCây Huế Trong vườn Bác

  • Văn Lợi - Tôn Nữ Thu Thủy - Võ Quê - Phạm Hữu Xướng

  • LTS: Trần Thị Hiền sinh ngày 4-9-1955 tại Bình Trị Thiên. Chị là cây bút nữ có nhiều triển vọng. Thơ Trần Thị Hiền hồn hậu, trong sáng, tinh tế. Chị là người viết nhiều về đề tài lâm nghiệp. Trong hai cuộc thi của Bộ lâm nghiệp, Trần Thị Hiền hai lần được trao giải thưởng.

  • LÊ VĂN NGĂNNgười phu xe, từ biệt

  • TRỊNH QUANG QUỲNHBài thơ người tìm hạt giống

  • Huy Cận - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Trọng Tạo - Trần Hải Sâm - Lâm Hồng Tú