ĐỖ THƯỢNG THẾ
Ảnh: tư liệu
Khu vườn đồng dao
thường khi bầy chào mào
ngậm hạt ổi thơm lừng giấc mơ tôi
bay về khu vườn đồng dao
ở đó mở ra cánh cửa ban mai
khóm hoa cúc chuồn rỡ nắng
buổi đầu con dế gáy thơ
cánh bướm lên phấn mịn màng
chỉ tôi và em biết
lừng lững ngọn cây mùa hạ
thì thầm những vì sao tắm khuya
đóm đèn hiu hiu ô cửa
gọi câm tràn lan vắng
tàn canh con chữ thâm quầng
ấm trà rót những mai thu
ngập ngừng và chậm
lão nông đối ẩm bóng cây mít già
bình nguyên trong mắt người xa lắm
và ở đó
bà tôi cắt rốn dòng sông
dòng sông lênh láng chân trời
chỉ còn tiếng cuốc bờ mưa
bến cát đầu đông nhợt lạnh
bóng bà tôi ngõ vắng
lẫm chẫm… lẫm chẫm sương chiều…
Tự lòng ru nhau
Bao nhiêu thứ ngổn ngang thường nhật
Lấp kín vào chỗ trống
Cuộc mưu sinh cũng đầy biến động
Biết đâu mà lần
Gương mặt xanh xao
Đổi nợ áo cơm còn đang giành chỗ
Trái tim thắc thỏm
Khuất đắm vào lo toan
Dòng đời dọc ngang cơn lốc
Thưa dần ấm cái bắt tay
Loáng trên đường
Tình thân may còn ưu tiên cái nheo con mắt
Rồi mịt mù bụi bay
Hạnh phúc lửng lơ trêu ngươi người áo bạc
Những tưởng với tay…
Một với tay tận cùng khao khát
Mưa
nắng
hai đầu oằn cong
Đâu ngày xưa tử tế
Rước em lúc giận hờn
Anh - con ngựa tung bờm đánh rơi khớp bạc
Ngã vào đêm xao xác
Nước đại trong chiêm bao
Những khoảng trống ngọt ngào
Khép lại!
Em mất hút thời con gái
Anh biền biệt thời con trai
Thời gian như xá cày phơi những hư hao
Mồ hôi và tóc sầu rơi vãi
Bao ước mơ sắc như liềm hái
Chờ mùa sau!...
Hãy để tự lòng là khúc ru nhau.
(TCSH413/07-2023)
Tải mã QRCode
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT