ĐÀO DUY ANH
Ảnh: tư liệu
Đường mưa
Ta chờ em
buổi chiều và chiều nữa
còn buổi chiều nữa... để qua đây
ta chờ em
những hố thẳm chưa đầy
cơn mưa cũ
về biển khơi chưa cạn
ta chờ em
góc phố biết lang thang
con đường vắng
nỗi mơ hồ tồn tại
thời gian theo gió
chiếc lá bay nghiêng vội vàng bến đỗ
trên nóc phố mùa đông
xám nghịt giọt rơi thầm
ta chờ em về lại ngôi nhà xưa
nơi mẹ chôn cuống rốn
nhúng vào ký ức đóng kín
bí mật lặng im
mãi mãi một quê nhà
ta chờ em
trong sạch lại tuổi thơ
bầu trời hồn nhiên trở thành niềm an tĩnh
nơi linh hồn chưa mang tì vết
với thật thà
ta chờ em
cùng tìm lại những bến bờ khuất lấp
nỗi hoài cảm sâu kín tẩm lên bước đường lưu lạc
lấy quá khứ đặt vào hiện tại
tàn phai mà rực rỡ như mặt trời chiều trên đỉnh núi
buổi chiều đã ban nét đẹp
cái ấm áp hôm qua cái lạnh hôm nay
trầm tích lại môi người
ta chờ em
cùng chiêu hồn ngọn lửa
thắp lên những se lòng
ước mơ
trắng lại tàn tro
thời gian trắng không gian trắng
trắng cả cõi thực và huyễn
ta chờ em
trên con đường định mệnh
cái phi lí vô cùng minh thị những gian nan
đời đưa ta vào tuyệt vọng để đo lường
rồi chiêm nghiệm
cái khao khát bị khước từ hy vọng
đời ơi
rộng quá làm sao ta biết lối
còn mênh mông chi quá thể
bầu trời cũng sẽ
sững sờ
năm tháng lao lung
lá đổ chật đường mưa
em ướt như ta
Chiếc hộp đen
Em cho tôi bóng tối để cùng đồng lõa/ bóng tối đưa hương thơm
lừng thị chín/ tôi bật gốc bay theo con két mùa xuân tìm hạt rơi vãi
gieo lên cánh đồng bóng tối/ dòng đời dắt tôi đi vào cõi mơ để thấy
rõ những khoảng tối
Đã từ lâu tôi thuộc về quyền sai xử của lẽ hằng và cô đơn như hồ
tù đọng/ cũng đong đưa chút sóng cũng nhấp nhô tưởng chừng đại
dương cũng ảo tưởng trở thành giông bão/ và sa mạc đời ôm dấu
chân tôi rã rời trên luống cày hoang phế là dòng sông bạc mệnh
đang yểu dần giữa đôi bờ cát nóng.
Quá khứ không tái hiện không có dự cảm nào cho tương lai/ xin nói
lời cứu chuộc như một lối đi duy nhất để giải tỏa dồn nén/ và nếu
như được trỗi dậy giữa lời nói và sự lặng im/ tôi chọn tín hiệu như
một sát na yêu thương/ giữa thực và huyễn tôi đi tìm cái nửa phía
chân dung một người.
Chưa một lần hôn em và tình yêu không cần giá thú/ nhưng mọi lúc
mọi nơi không gì cản nổi những hình dung bước chân em qua hàng
cây có bóng nắng in hình quả thị/ tôi thấy con tim em đang đập sau
làn áo mỏng thèm bàn tay đếm nhịp
Như con rắn vừa thay da tìm chút mềm xanh phía cỏ tay người để
vận hành con tim đang nổi lửa/ đó là ngôn ngữ của khói bốc cháy
ý tưởng yêu thương qua những thì thầm/ lời dịu êm trong hơi thở là
niềm sâu lắng trong trái tim/ ơi bàn tay ẩn giấu nào bấu chặt vào
linh hồn tôi làm co thắt những niềm vui cay đắng và nỗi đau ngọt
ngào/ đôi cánh nào đang bay về phía bóng tối tôi làm thức tỉnh nỗi
ngóng trông cơn trằn trọc dịu trầm hương thị
Trong bóng tối tiếng thở dài không thành gió khô được dòng nước
mắt chiếc hộp đen cất giấu những âm thầm
(TCSH411/05-2023)
Tải mã QRCode
Phan Văn Từ - Vương Hồng Hoan - Nguyễn Tất Hanh - Nguyên Quân - Dương Thu Hằng
THANH THẢO Kính viếng hương hồn anh Hoàng Đình Thạnh
Du ca
Lâm Thị Mỹ Dạ - Diễm Châu - Nguyễn Thị Thái - Lê Anh Dũng - Lưu Ly - Nguyễn Hữu Quý - Lê Viết Xuân - Duy Từ - Trần Hữu Lục - Phan Văn Chương - Lâm Bằng
Gam mầu
Minh Đức Triều Tâm Ảnh - Trần Hạ Tháp - Huỳnh Thúy Kiều - Lê Ngã Lễ
Trương Vĩnh Tuấn - Bùi Minh Quốc - Lê Lâm Ứng - Nguyễn Quang Hà - Châu Nho
Lê Thu Thuỳ - Nguyễn Thị Khánh Minh - Vũ Thị Kim Liên - Trần Kim Hoa - Văn Đắc - Văn Công Hùng - Đức Sơn - Huỳnh Đường
Muối sương
Bùi Quang Thanh - Nguyễn Thụy Kha - Nguyễn Ngọc Hưng - Vũ Huy Long - Nguyễn Hàn Chung - Mai Ngọc Thanh - Nguyễn Thánh Ngã - Ngô Thị Thục Trang
Sinh năm 1955 tại Phú cát, Bình ĐịnhTiến sĩ khoa học, Phó chủ nhiệm khoa Ngữ văn, Đại học Khoa học Huế.Hội viên Hội Nhà văn Việt NamĐã được nhiều giải thưởng văn học ở địa phương và Trung ương.Sông Hương trân trọng giới thiệu chùm thơ mới của anh nhân chuyến đi Trung Quốc vừa qua.
HOÀNG CÁT…Ta chẳng tham giành chi nữa hếtChỉ mong sao thân kiếp con ngườiỞ đâu đâu, và ai ai cũng đượcSống như ta đã được sống trên đời.
Đi chơi
Tên thật: Trần Vương ThuấnSinh năm 1983 tại thị xã Phan Rang, Ninh ThuậnGiải Ba cuộc thi thơ 2001 - 2003 của Tạp chí Sông Hương
Tên thật: Trần Văn MườiSinh ngày 9.9.1982 tại Đông Yên, Phúc Thành, Yên Thành, Nghệ AnTốt nghiệp Đại học sư phạm Huế (Khoa ngữ văn)Đã có thơ, truyện đăng trên nhiều báo chí Trung ương và địa phương với các bút danh: Đinh Hạ, Minh Châu Trần, Trần Đông Yên Phương.Giải khuyến khích cuộc thi thơ lục bát của Báo Tuổi trẻ 2003.
Ditimloigiaicuocdoi là nickname của Bụi Trần đang “bế tắc chưa tìm lối thoát cho bệnh tật và đã sống như một phế phẩm suốt 5 năm tròn”. Thơ, hẳn là niềm ân sủng duy nhất có thể cứu rỗi tâm hồn của người bạn nhỏ đáng thương này dẫu Bụi Trần đang muốn khám phá nhiều thể loại khác nữa. Chúng tôi đọc được ở thơ Bụi Trần lời tri âm trong bản nhạc vút lên từ địa ngục của một nhạc sĩ quá cố. Nhưng ước vọng thoát khỏi niềm đau mang bản chất định nghiệp tại mỗi người là không lẫn lộn... TCSH
Điều bình thường lạ lẫm
Được nhìn lại Huế
Lê Vi Thủy - Thái Hải - Phạm Nguyên Tường - Lê Huy Hạnh - Nhất Lâm - Nguyễn Hoa
Huỳnh Quang Nam - Huy Phương - Trần Dzụ - Trần Hữu Lục - Lê Huy Mậu - Tôn Nữ Ngọc Hoa - Hồ Ngọc Chương