BÙI VIỆT PHƯƠNG
Ảnh: tư liệu
Thời gian mới
Con nhện gầy, thói quen cũ
Giăng một sợi, nghe chừng là tơ,
Sáng nay sáng, sáng không thấy điểm chạm
Pha lê uống ánh ngày
Mực uống khoảng mờ
Tiếng chuông tìm lên tháp chuông.
Một con bồ câu vỡ trên cửa sổ
Chẳng ra trò trống gì,
Những mảnh kính vụt bay, trong lúc vỡ
Người ta quét dọn khác nhau
Hồng cầu bứt khỏi ý nghĩ.
Nào, kéo qua bên này đi “gã trộm”
Một cái xác nhện gầy
Chung quy nó đã đi nhầm
Vào cơn mưa bóng mây.
Ta nhức mắt, khép lại dòng trạng thái
Thời gian mới quá
Một tiếng động
Hai tiếng động
Những tiếng, sau tiếng động thứ ba...
Hình như sau cánh cửa vừa chốt
Sự sụp đổ của một ngày
…tại, thời gian mới quá.
Mưa Thái Nguyên
Chiếc cốc pha lê có tên tháng bảy
Rạn vỡ chiều nay
Cứ thế mưa, chiếc cốc cũng chẳng đầy
Chỉ là mưa cho hết nhớ
Mưa nép mình trong thị xã ngày xưa.
Phố nhà tôi trằn trọc những cây bàng
Biết làm sao, búp cứ đỏ, lá cứ xanh rồi lá già cháy đỏ,
Những ngọn gió còn nông nổi hơn tôi,
Thổi tóc em bay vào chiều giận dỗi
Nào có sao đâu,
Mình yêu nhau thương nhớ hóa láng giềng.
Một nhúm chè búp xanh
Đổi được mùa thu mới
Chén nước xanh thơ như tuổi chúng mình
Mặc kệ ngoài kia mưa trên đường Việt Bắc
Trong lòng em soi bóng trái tim anh.
Mưa ở xứ trà hôm nay không tạnh
Người còn việc lớn, cứ đi
Cái nắm tay không bao giờ lạnh
Em về đường xưa nón trắng
Chuyến tàu đi vội, sân ga chơi vơi
Xa mấy xa vẫn ngoảnh đầu lần lữa.
Vì Thái Nguyên còn... chờ tôi sau cơn mưa.
(TCSH427/09-2024)
Tải mã QRCode
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT