Chọn lựa

15:45 29/12/2021

NGUYỄN HOÀNG

Trăng sáng huyền diệu, những ngôi sao lấp lánh hòa điệu cùng tiếng sóng thì thầm.

 

Ảnh: internet

Qua vòng tay chàng, tôi bị cuốn trôi vào một vũ trụ luyến ái đang xông hương mờ ảo. Chàng vẫn kể, giọng chàng trầm bổng đầy quyến rũ. Từ mái tóc vẻ hoang dã, hơi thở, bờ vai ghì xiết và bàn tay hua lên nhẹ nhàng nửa hữu tình nửa lãnh đạm, tất cả cùng tự nhiên bày tỏ ý tưởng của chàng. Chúng cuốn hút như một luận lý chẳng lô-gích của vũ trụ toàn thể, như một mãnh lực âm thầm êm dịu quyến rũ tâm hồn tôi vào hòa điệu hiển hiện của âm thanh vạn vật siêu hình. Hòa điệu của ái tình TRỜI-ĐẤT. Một hòa điệu bí nhiệm không tài nào cưỡng nổi.

Quả vậy! Trái tim tôi đầy tố cáo rằng, tôi khó có thể bước ra khỏi sự chọn lựa của chàng. Mọi vật, từ những vì sao, cây cỏ, cho đến những hòn sỏi đang lạo xạo dưới chân tôi, tất cả như đều vào hùa với chàng. Tôi cảm thấy cô đơn, yếu ớt làm sao!

- Ta đi về phía kia đi em! - Chàng chỉ gốc cây đa nơi có bờ tường hoang phía xa đề nghị.

Tâm thức tôi đảo lộn, cảm giác trân chối, khó chịu vụt đến. Đầu gối tôi bỗng mỏi rã rời. "Trời ơi?" Tiếng than của tôi bị bóp nghẹt từ trong tim... "Liệu có đúng vẫn là con đường mòn mỏi đó?" Tôi tự hỏi. "Phải chăng chàng cũng chỉ là đàn ông? Vẫn là thứ đàn ông đó?... Phải chăng hành tinh này chẳng có nổi một ngoại lệ nào?"...

Hoài niệm trong tôi vụt sống trở về cảm giác bi đát, ê chề của những tìm tòi tình tự đã qua. Khởi đầu là vị bác sỹ nhỏ thó, rồi đến chàng kỹ sư láu táu, kế đến là một thi sỹ đầy vẻ phách lối... Còn những ai nữa tôi không muốn nhớ tới nữa. Tất cả bọn họ đều đưa tôi vòng qua gốc cây, đến sát bờ tường. Khi không còn khoảng trống nào phía sau tôi, xung quanh tôi, khi những bờ tường trên vách đá cheo leo như đang vây hãm con người khỏi cộng đồng, khi không một ai có thể giúp được tôi, họ dấn đến, vừa hỏi vừa nói "Em có yêu tôi không!". Không một lần nào khác đi. Không bao giờ câu nói được đảo ngược lại như sự thiết yếu của một trái tim khát khao phóng rọi tình yêu đến trái tim người khác.

Tôi chợt ném cái nhìn thương xót đôi giày cao gót. Lần nào cũng vậy, khi vùng chạy khỏi những vòng tay lấn lướt, tôi trẹo chân trên cát sỏi để lại những chiếc giày rách nát, gẫy gót, nằm cong queo trên bờ đá lởm chởm vô tận, vắng bóng nhân loại này.

Tôi thở gấp, tôi muốn vùng ra khỏi cánh tay đang khoát lấy tay tôi. Cần thoát khỏi việc có thêm một kinh nghiệm đau đớn nữa. Khuôn mặt chàng vẫn bình thản, lời nói vẫn tha thiết, dịu êm. Hình như có đang thưa thớt dần trong vẻ hồi hộp. Đột nhiên tôi quyết định sẽ rời bỏ chàng khi đi tới gốc cây.

... Bóng cây đã rớt lại sau lưng tôi, tôi vẫn chưa thoát nổi khỏi chàng, chàng như một mắt lưới đầy keo dính kết càn khôn. Tôi mạo hiểm chờ đợi kết cục. Chàng là ai? Có thực chàng là một cá sinh nhập thể cùng vũ trụ?

Bước ra khỏi bóng tối nơi bức tường hoang hắt xuống. Tôi rơi vào một vũ trụ hỗn mang đầy ắp ánh trăng cùng những đám mây ngũ sắc bồng bềnh... Một vũ trụ bất khả lý hội!

Chúng tôi dừng chân trên bờ cát lóng lánh ánh trăng, sóng thủy triều gào rú đầy vẻ kiêu hùng. Chàng đã thôi nói từ lâu, nét mặt hồi hộp, ưu tư. Cánh tay chàng chuồi khỏi tôi. Tôi cúi xuống sửa mái tóc để vượt thoát đôi mắt hút sâu đầy đam mê, tự tín của chàng.

Gió thổi lồng lộng.

- Anh yêu em! - Chàng thì thầm khó khăn, nỗi khó khăn thai nghén.

Đất trời quay cuồng, vạn vật như tan vỡ.

- Không! Tiếng đáp vuột khỏi trái tim ép nén vô thức của tôi. Nó xuất hiện như một phản ứng tự vệ của những kinh nghiệm bi đát. Hơn thế, nó không chỉ là kinh nghiệm từ chàng bác sỹ và tay nhà thơ, nó khởi nguồn từ hang thẳm siêu nhiên nào đó. Như con thú bị săn đuổi tôi tìm hướng thoát.

Tôi ngoái lại phía sau, bóng tôi đổ thành vệt dài trên bờ cát mở ra vô tận. Xung quanh tôi ngập tràn ánh trăng và gió. Ngoài kia, những ngọn đèn trên thuyền các ngư dân nhấp nháy. "Không! Tôi không cô đơn!".

Chàng đã dời đi, bóng xiêu xiêu trên bờ cát, mờ nhạt rồi tan loãng vào sóng biển.

- Anh! A..nh! Tôi xé gió lao về phía chàng - Em yêu anh! Ôm lấy cổ chàng tôi thốt lên vội vã như sợ chàng bay mất.

Sau thoáng lưỡng lự, vuốt mái tóc tôi, chàng thì thầm hỏi:

- Em đã quay lại đấy ư!

- Vâng, Em đã lựa chọn khi em được tự do. Và em đã lựa chọn anh!

- Có chắc không? - Mắt chàng ánh lên vẻ trêu chọc. - Em lựa chọn anh hay em lựa chọn tự do?

- Cả hai! Tôi đón nhận đôi môi nóng bỏng từ tốn của chàng - Anh xem kìa! - Tôi thì thào vào tai chàng - Những ngôi nhà sao nhỏ mới đáng yêu làm sao! Chúng đang tự do trao cho nhau những lời tỏ tình.

- Em thật đáng yêu! - Chàng nói. Bóng chàng ấm áp quàng lên bờ vai bé bỏng của tôi. Chàng thủ thỉ. - Tất cả là như thế em ạ! Bản tính của vũ trụ là tự do.

Những ngôi sao nhấp nháy trên bầu trời mỉm cười như một lời thách đố.

Sài Gòn 5-2-1992
N.H
(TCSH51/09&10-1992)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • NGÔ DIỆU HẰNG 

    Ngày ngày nhìn qua cửa sổ, thấy bạn bè tung tăng đến trường, những tà áo trắng bay thướt tha trên đôi bánh xe đạp xinh xinh tôi lại ngồi co rúm mình vào góc phòng.

  • NHỤY NGUYÊN

    Cô hướng dẫn viên trẻ, giọng mềm và nhẹ, cho hay động Thiên Đường được phát hiện nhờ một người dân tộc. Từ thời điểm động được đưa vào khai thác, những hang động khác giảm hẳn lượng du khách. Người ta chỉ muốn đến thiên đường. 

  • ĐÔNG HÀ

    Dịu nói nàng sẽ đi.
    Tôi ậm ừ qua chuyện. Tôi nhủ Dịu rời nơi này cả chục bận, lần này thứ bao nhiêu, tôi không buồn đếm, nhưng biết chắc nàng chưa đủ can đảm bước đi, dẫu chỉ là bước thứ nhất. Chặp đâm ra chỉ biết ậm ừ.

  • THÁI NGỌC SAN

    Người đàn ông ôm cái cặp da to tướng bước nhanh vào phòng khách vận nhà ga. Cái cặp to gần bằng nửa người ông ta so với chiều cao. Thế nhưng mọi động tác của ông đều nhanh nhẹn, linh hoạt đến láu lỉnh. Có lẽ đó là đặc tính bẩm sinh của những người lùn.

  • VŨ MẠNH LẬP

    Cây ngô cao vồng lên giữa bãi, lạ lắm.
    Già A-nông thầm đặt cho nó cái tên: cây ngô chướng.

  • VÕ MẠNH LẬP 
                 Truyện ký 

    Ông nội tôi nghèo của, nhưng giàu con. Ông có những hai mươi hai người con, tài sản của những ba bà. Tất cả theo nghiệp con trâu đi trước cái cày theo sau. May mắn thầy tôi rẽ ngang theo con đường học chữ Hán, chí thú tìm thầy học bạn, mở hiệu bán thuốc bắc, bắt mạch, đoán bệnh.

  • PHẠM PHƯƠNG  

    Đỉnh núi dựng đứng, lởm chởm cây bụi và những vỉa rêu xõa xượi dưới không gian trầm buồn sương. Buổi sớm, con chó to lớn tập tễnh bước trên đường.

  • HOÀNG NHẬT TUYỀN

    - Nhắn chú ấy chiều nay vào ngay. Vào ngay đây! Tôi chẳng sống được mấy ngày nữa đâu thím Đóa à!

  • NGUYỄN THỊ KIM THOA

    Em có cái tên mộc mạc như củ khoai củ sắn, như trái thơm trái cà ở nhiều vùng quê thôn dã: Lê Thị Sim.

  • NGUYỄN LAM THỦY

    Người Hung gọi chị ta là “thiếu phụ quàng khăn đỏ”. Nhưng chị ta chẳng bao giờ quàng khăn đỏ, bởi tên chị ta là Piroska. (Piroska tiếng Hung khi còn bé gọi một cách trìu mến có nghĩa là “cô bé quàng khăn đỏ”, khi lớn lên đi lấy chồng thì gọi “thiếu phụ quàng khăn đỏ”).

  • DẠ NGÂN

    Tờ giấy màu vàng rơm. Đã khá xa cái thời giấy hoàn toàn tái chế, thỉnh thoảng ngòi viết vấp phải một ít cặn bột cứng sảng. Thùy vẫn nhớ độ thô vàng vàng của tờ giấy, như nhớ một kỷ niệm buồn, nhớ mùi vị ngậm ngùi từ ký ức xộc ra. Tờ thư là dấu hiệu của nghèo khó nhưng nó có cái uy của sự áp đặt. Thô và vàng. Không chỉ thư mời, nó có hơi hướm giấy triệu tập hơn.
     

  • LÊ MINH KHUÊ

    Xe vừa dừng thì từ phía ghế lái phụ có tiếng đập cửa gấp gáp. Vĩnh chồm dậy, mắt nhắm mắt mở. Nhưng không. Có phải báo động máy bay đâu? Vĩnh quay sang tôi nhe răng cười và mở cửa.

  • ĐINH DUY TƯ

    Tin ông Khòa từ chức bay ra như một ổ mối cánh lúc trời mưa. Người này nói với người kia, truyền vào tai nhau lượng thông tin nóng hổi nhất. Họ đánh giá, phân tích và bình phẩm, kèm theo những kết luận theo cách nhìn nhận của mình.

  • PHẠM DŨNG

    Thay xong bộ đồ ngủ, định đi nằm thì Diễm Trinh thấy trên bàn có một tờ giấy đánh máy.

  • ĐỖ HÀN

    Bân trằn trọc mãi không ngủ được. Thế là lại mất toi con hổ mang nữa. Bữa trước vợ Bân cho rắn ăn, quên không đóng cửa chuồng. Một cặp hổ mang và một con hổ chúa bò ra ngoài. Dân làng đi xem văn công về, nhìn thấy một cặp rắn, họ kêu ầm lên. Bố con Bân phải vất vả lắm mới túm được đôi hổ mang. Con chúa chuồn đi mất.

  • LÝ THỊ MINH CHÂU

    Con đường len lỏi qua những cánh rừng nối các buôn bản vùng cao lại với nhau giống như con rắn khổng lồ trên lưng có vệt vảy trắng.

     

  • PHÙNG PHƯƠNG QUÝ

    Cuối buổi họp, “Thừa tướng” còn cho Trưởng ban Văn-Xã lên có đôi lời phát biểu. Thanh than thầm: “Thôi rồi Lượm ơi!”. Thằng lùn này nó nói dai còn hơn trâu đái.

  • NGUYÊN QUÂN

    Những giọt nước mắt lăn tròn rơi xuống giữa lòng chén ngọc. Từng giọt... từng giọt xóa nhòa dần hình bóng con thuyền. Chén vỡ tan ra từng mảnh nhỏ, hồn thoát khỏi tình yêu hóa ngọc, bay vút vào không gian mang theo điệu sáo não nùng, cõi lòng oán uất.

  • TRẦN HƯƠNG GIANG Trong sân chùa chỉ còn lại Hương và chú tiểu. Cây liễu rũ thả những nhành lá lắc lay, qua ánh nắng lấp loáng hình dáng chú tiểu đang quét sân, lâu lâu chú nhìn Hương cười đầy thiện cảm.

  • MƯỜNG MÁN Những ngọn đèn mầu ẩn dưới tán lá phả xuống mặt đất thứ ánh sáng vàng nhạt, xanh dịu, tím loãng tạo khung cảnh huyền hoặc giả. Những chiếc bàn vuông thấp kê rải rác dưới các vòm cây.