Chọn lựa

15:45 29/12/2021

NGUYỄN HOÀNG

Trăng sáng huyền diệu, những ngôi sao lấp lánh hòa điệu cùng tiếng sóng thì thầm.

 

Ảnh: internet

Qua vòng tay chàng, tôi bị cuốn trôi vào một vũ trụ luyến ái đang xông hương mờ ảo. Chàng vẫn kể, giọng chàng trầm bổng đầy quyến rũ. Từ mái tóc vẻ hoang dã, hơi thở, bờ vai ghì xiết và bàn tay hua lên nhẹ nhàng nửa hữu tình nửa lãnh đạm, tất cả cùng tự nhiên bày tỏ ý tưởng của chàng. Chúng cuốn hút như một luận lý chẳng lô-gích của vũ trụ toàn thể, như một mãnh lực âm thầm êm dịu quyến rũ tâm hồn tôi vào hòa điệu hiển hiện của âm thanh vạn vật siêu hình. Hòa điệu của ái tình TRỜI-ĐẤT. Một hòa điệu bí nhiệm không tài nào cưỡng nổi.

Quả vậy! Trái tim tôi đầy tố cáo rằng, tôi khó có thể bước ra khỏi sự chọn lựa của chàng. Mọi vật, từ những vì sao, cây cỏ, cho đến những hòn sỏi đang lạo xạo dưới chân tôi, tất cả như đều vào hùa với chàng. Tôi cảm thấy cô đơn, yếu ớt làm sao!

- Ta đi về phía kia đi em! - Chàng chỉ gốc cây đa nơi có bờ tường hoang phía xa đề nghị.

Tâm thức tôi đảo lộn, cảm giác trân chối, khó chịu vụt đến. Đầu gối tôi bỗng mỏi rã rời. "Trời ơi?" Tiếng than của tôi bị bóp nghẹt từ trong tim... "Liệu có đúng vẫn là con đường mòn mỏi đó?" Tôi tự hỏi. "Phải chăng chàng cũng chỉ là đàn ông? Vẫn là thứ đàn ông đó?... Phải chăng hành tinh này chẳng có nổi một ngoại lệ nào?"...

Hoài niệm trong tôi vụt sống trở về cảm giác bi đát, ê chề của những tìm tòi tình tự đã qua. Khởi đầu là vị bác sỹ nhỏ thó, rồi đến chàng kỹ sư láu táu, kế đến là một thi sỹ đầy vẻ phách lối... Còn những ai nữa tôi không muốn nhớ tới nữa. Tất cả bọn họ đều đưa tôi vòng qua gốc cây, đến sát bờ tường. Khi không còn khoảng trống nào phía sau tôi, xung quanh tôi, khi những bờ tường trên vách đá cheo leo như đang vây hãm con người khỏi cộng đồng, khi không một ai có thể giúp được tôi, họ dấn đến, vừa hỏi vừa nói "Em có yêu tôi không!". Không một lần nào khác đi. Không bao giờ câu nói được đảo ngược lại như sự thiết yếu của một trái tim khát khao phóng rọi tình yêu đến trái tim người khác.

Tôi chợt ném cái nhìn thương xót đôi giày cao gót. Lần nào cũng vậy, khi vùng chạy khỏi những vòng tay lấn lướt, tôi trẹo chân trên cát sỏi để lại những chiếc giày rách nát, gẫy gót, nằm cong queo trên bờ đá lởm chởm vô tận, vắng bóng nhân loại này.

Tôi thở gấp, tôi muốn vùng ra khỏi cánh tay đang khoát lấy tay tôi. Cần thoát khỏi việc có thêm một kinh nghiệm đau đớn nữa. Khuôn mặt chàng vẫn bình thản, lời nói vẫn tha thiết, dịu êm. Hình như có đang thưa thớt dần trong vẻ hồi hộp. Đột nhiên tôi quyết định sẽ rời bỏ chàng khi đi tới gốc cây.

... Bóng cây đã rớt lại sau lưng tôi, tôi vẫn chưa thoát nổi khỏi chàng, chàng như một mắt lưới đầy keo dính kết càn khôn. Tôi mạo hiểm chờ đợi kết cục. Chàng là ai? Có thực chàng là một cá sinh nhập thể cùng vũ trụ?

Bước ra khỏi bóng tối nơi bức tường hoang hắt xuống. Tôi rơi vào một vũ trụ hỗn mang đầy ắp ánh trăng cùng những đám mây ngũ sắc bồng bềnh... Một vũ trụ bất khả lý hội!

Chúng tôi dừng chân trên bờ cát lóng lánh ánh trăng, sóng thủy triều gào rú đầy vẻ kiêu hùng. Chàng đã thôi nói từ lâu, nét mặt hồi hộp, ưu tư. Cánh tay chàng chuồi khỏi tôi. Tôi cúi xuống sửa mái tóc để vượt thoát đôi mắt hút sâu đầy đam mê, tự tín của chàng.

Gió thổi lồng lộng.

- Anh yêu em! - Chàng thì thầm khó khăn, nỗi khó khăn thai nghén.

Đất trời quay cuồng, vạn vật như tan vỡ.

- Không! Tiếng đáp vuột khỏi trái tim ép nén vô thức của tôi. Nó xuất hiện như một phản ứng tự vệ của những kinh nghiệm bi đát. Hơn thế, nó không chỉ là kinh nghiệm từ chàng bác sỹ và tay nhà thơ, nó khởi nguồn từ hang thẳm siêu nhiên nào đó. Như con thú bị săn đuổi tôi tìm hướng thoát.

Tôi ngoái lại phía sau, bóng tôi đổ thành vệt dài trên bờ cát mở ra vô tận. Xung quanh tôi ngập tràn ánh trăng và gió. Ngoài kia, những ngọn đèn trên thuyền các ngư dân nhấp nháy. "Không! Tôi không cô đơn!".

Chàng đã dời đi, bóng xiêu xiêu trên bờ cát, mờ nhạt rồi tan loãng vào sóng biển.

- Anh! A..nh! Tôi xé gió lao về phía chàng - Em yêu anh! Ôm lấy cổ chàng tôi thốt lên vội vã như sợ chàng bay mất.

Sau thoáng lưỡng lự, vuốt mái tóc tôi, chàng thì thầm hỏi:

- Em đã quay lại đấy ư!

- Vâng, Em đã lựa chọn khi em được tự do. Và em đã lựa chọn anh!

- Có chắc không? - Mắt chàng ánh lên vẻ trêu chọc. - Em lựa chọn anh hay em lựa chọn tự do?

- Cả hai! Tôi đón nhận đôi môi nóng bỏng từ tốn của chàng - Anh xem kìa! - Tôi thì thào vào tai chàng - Những ngôi nhà sao nhỏ mới đáng yêu làm sao! Chúng đang tự do trao cho nhau những lời tỏ tình.

- Em thật đáng yêu! - Chàng nói. Bóng chàng ấm áp quàng lên bờ vai bé bỏng của tôi. Chàng thủ thỉ. - Tất cả là như thế em ạ! Bản tính của vũ trụ là tự do.

Những ngôi sao nhấp nháy trên bầu trời mỉm cười như một lời thách đố.

Sài Gòn 5-2-1992
N.H
(TCSH51/09&10-1992)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • NGUYỄN VĂN HỌC

    1.
    Dễ đến sáu năm rồi, Hân có thói quen vừa xõa tóc bên hoa vừa nghe nhạc. Cô thích nhạc buồn, da diết nỗi niềm và ầng ậc nước mắt. Chả riêng dòng gì. Cô đắm vào đó.

  • LÊ MINH PHONG

    Tôi thích tiếng vỡ của thủy tinh. Tôi không biết vì sao tiếng vỡ của thủy tinh lại mê hoặc tôi đến như vậy. Mê hoặc hơn cả những bản nhạc mà cha tôi thường nghe vào mỗi sáng.

  • VŨ THANH LỊCH

    Giữa chiều, Nhiên gọi điện:
    - Tao đón ở cổng cơ quan, mày đừng bận nữa. Bao nhiêu lâu rồi tao không nhìn thấy mặt mày đâu.
    Viên ậm ừ rồi chặc lưỡi, bước xuống cầu thang, đi theo Nhiên. 

  • NGUYỄN ĐẶNG MỪNG

    Gái quê nghèo ấy người ta nghèo đến cả cách đặt tên. Anh Lô lên lớp đệ tam rồi, học ở tỉnh về, bà con vẫn gọi là anh Lọ, dù tên anh là Nguyễn Lô hẳn hoi, may ông anh làm ủy viên hộ tịch xã sửa lại cho.

  • NGUYỄN ĐẶNG THÙY TRANG  

    1.
    Giá như có hơn một người nào đó biết về Chi như tôi hay màn đêm. Đêm thường bắt đầu sau một bài hát, chúng tôi sẽ hát cùng.

  • HOÀNG VIỆT HÙNG

    1.
    Sau hơn một tháng vật lộn trên vùng núi Tĩnh Giang, chúng tôi đã khoanh vùng được mỏ thiếc nhỏ Cam Túc. Điện báo về trung tâm.

  • TRƯƠNG ĐỨC THÀNH

    Nhà hàng Tân Mỹ chỉ cách thành phố mươi dặm, nhưng hoàn toàn khác biệt với các nhà hàng chốn kinh thành.

  • NHỤY NGUYÊN

    9 tháng 10 ngày. Thời gian không nhiều. Thời gian không đợi hắn.
    Bận. Hắn nói phải đến Đồi Anh Hài. Đồi Phôi Thai. Đồi Linh Thai. Nghĩa trang Thai Nhi lớn nhất. Nhiều tên lắm. Nhưng mộ thì giống nhau.

  • NGUYỆT CHU

    Cấn lọt thỏm trong đống rơm cạnh chuồng trâu. Mùi phân trâu nồng nồng ngai ngái khiến Cấn thấy dễ chịu.

  • NGUYỄN NGỌC LỢI   

    Ở đại đội tôi, trong mấy người lái xe kéo pháo, anh Cư là người tôi thương và quý mến nhất. Anh củ mỉ cù mì, lẳng lặng sống, lẳng lặng công việc.

  • TRẦN BĂNG KHUÊ

    1.
    Hoàn cảnh này, ngay tại nơi này. Có một lí do nào đó khiến tôi nghiễm nhiên cho rằng, chúng đã thực sự biến mất trong những ánh nhìn mà tôi từng cố tình lưu nhớ từ vài tầng kí ức được xếp lớp rất kĩ càng.

  • PHẠM THỊ PHONG LAN   

    Anh nhận được email của em khi vừa ở Huế về, rồi gọi điện ngay. Mà hình dung không nổi nên quyết định phải gặp.

  • PHẠM THỊ THÚY QUỲNH

    Điều ta biết, ấy là con đường “có” thật.
                - Jorge Luis Borges -
     

  • Tác giả tự giới thiệu:
    Sinh 1952. Thuộc thế hệ đi từ trong bưng ra. 10 năm cầm viết. Những tác phẩm chính: "Quãng đời ấm áp" - tập truyện 1986. "Ngày của một đời” - tiểu thuyết 1989. "Con chó và vụ li hôn" - tập truyện 1990. "Chuyến đi của mẹ" - kịch bản phim 1990.
    TB: Nếu truyện không vừa ý, BBT hãy ách lại. Tác giả không buồn đâu.

  • NGUYỄN THỊ LÊ NA

    Lam gói ghém mấy bộ quần áo ném vào chiếc vali nhỏ, vơ vội vài tờ báo văn nghệ, nghĩ sao chị thần người ra một lúc, ngồi phịch xuống ghế.

  • TRẦN BẢO ĐỊNH  

    1.
    Nắng trưa hầm hập, chị Hai ngồi đươn rế dưới bóng hàng cây trâm già. Những sợi tre thanh mảnh, qua bàn tay mềm mại của chị, chốc lát biến thành vật dùng làm bếp gia đình.

  • NHẬT PHI  

    Dazai Osamu - đó luôn là câu trả lời của anh mỗi khi tôi hỏi về những nhà văn mà anh ngưỡng mộ nhất. Mặc dù tôi biết đối với những người khác, anh có thể nói đó là Hemingway, O’Henry, Mạc Ngôn, Lỗ Tấn, hay - với một vài cô gái đang khúc khích cười - Haruki Murakami - và thường thì họ sẽ tiếp tục che miệng khúc khích cười sau đó.

  • NGUYỄN VĂN TOAN  

    Tôi bắt đầu viết nhật ký khi vừa qua một đêm. Cuốn sổ của tôi, chép lại những giấc mơ sau mỗi giấc ngủ ám ảnh. Tôi bắt đầu làm việc này sau khi giải mã được giấc mơ cứ lặp đi lặp. Giấc mơ mà ông lão tôi đã vẽ ông luôn hiện về.

  • HỒ TRẦN

    Bàn thờ nhà anh được che tấm vải đỏ xẻ chính giữa. Tấm vải cũ mèm bụi bám, chuyển qua màu sậm. 

  • NGUYỄN ĐỨC TÙNG

    Hắn câu cá bên bờ sông, trên một dải đất vươn ra lởm chởm đá, mọc vài cây bạch dương thưa thớt, có thể đứng vài người, nhưng lúc ấy chỉ có mình hắn.