VŨ DY
“Phố Mùa Đông” – Tranh: Đinh Cường
Chỗ ngồi mưa
và thành phố nhìn nghiêng
Chính chỗ ngồi này ngày xưa hứng mưa
Nơi mùa đông ban mai mù xám rủ nhau về hót
lũ chim mưa nhỏ đâu rồi?
thành phố bây giờ cơn mệt mỏi buổi chiều bám riết vào em
từ lúc bắt đầu bước ra khỏi căn phòng làm việc
những chợ búa, xào nấu, giặt và không tên
hoa trổ muộn trên ban công đỏ đợi
nơi mở ra những góc ngày từ ánh nhìn dịch chuyển
thoắt gần đó vụt xa đó
như thơ ngây về hối lỗi
loang trong mắt bao điều như cơn lũ chiều mưa núi
từng sáng sớm, từng nửa khuya hun hút trôi đi vùn vụt lâu rồi
Những ô cửa trừng nhìn mảnh trăng liềm chiều hôm
cong như loan đao, cắt đứt mọi suy tưởng
cái chết lạnh trên lá mùa đông màu lửa
chưa bao giờ chia xa
nơi thành phố sôi động từ 4 giờ sáng ngày hôm trước đến 2 giờ sáng hôm sau
đã cuốn theo bất tận
đôi khi em chỉ đủ thời gian nạp chiếc card điện thoại
không kịp uống ly cà phê pha sẵn
những bán mua, chiếm đoạt, tạp âm và khói bụi
trên tay chiếc bánh mì ăn vội
Chính chỗ ngồi này nơi em buổi mai
tiếng gót giày im vang trên hàng gạch lát hè màu ruốc
giọt mưa giấu đêm qua vòm cây già bất ngờ rơi xuống
làm em lạnh mất rồi
chính chỗ ngồi này
khuôn mặt ngược sáng nhìn ngiêng
không cần thiết nói điều đã nghĩ
thành phố nhìn nghiêng mở ra từng lát cắt
những con hẻm chật chứa vô vàn khoảng rỗng
trên đầu tường nhánh dây leo hình rắn miên man trườn ra
níu mãi vào hư không
không cần thiết phải nói gì
anh cứ đi trên con phố lòng vòng ẩn dụ
bất chợt nhà cao tầng chót vót
không làm quên được những dãy phố gỗ thập niên 80
từng căn gác xám xịt ký ức
u hoài bụi đỏ
chấp chới mưa đã mù khuất lâu rồi
trên những trưa buồn…
(TCSH326/04-2016)
Tải mã QRCode
LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.
NGỌC TUYẾT
VI THÙY LINH
HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)
Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu
NGUYỄN NGỌC PHÚ (Trích trường ca)
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
TUỆ NGUYÊN
VŨ TRỌNG QUANG
Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm
PHAN DUY NHÂN
Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh
LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.
VĂN CÁT TIÊN
Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương
Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang
Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương
TRƯƠNG VĂN VĨNH
NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG
Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất