VŨ DY
“Phố Mùa Đông” – Tranh: Đinh Cường
Chỗ ngồi mưa
và thành phố nhìn nghiêng
Chính chỗ ngồi này ngày xưa hứng mưa
Nơi mùa đông ban mai mù xám rủ nhau về hót
lũ chim mưa nhỏ đâu rồi?
thành phố bây giờ cơn mệt mỏi buổi chiều bám riết vào em
từ lúc bắt đầu bước ra khỏi căn phòng làm việc
những chợ búa, xào nấu, giặt và không tên
hoa trổ muộn trên ban công đỏ đợi
nơi mở ra những góc ngày từ ánh nhìn dịch chuyển
thoắt gần đó vụt xa đó
như thơ ngây về hối lỗi
loang trong mắt bao điều như cơn lũ chiều mưa núi
từng sáng sớm, từng nửa khuya hun hút trôi đi vùn vụt lâu rồi
Những ô cửa trừng nhìn mảnh trăng liềm chiều hôm
cong như loan đao, cắt đứt mọi suy tưởng
cái chết lạnh trên lá mùa đông màu lửa
chưa bao giờ chia xa
nơi thành phố sôi động từ 4 giờ sáng ngày hôm trước đến 2 giờ sáng hôm sau
đã cuốn theo bất tận
đôi khi em chỉ đủ thời gian nạp chiếc card điện thoại
không kịp uống ly cà phê pha sẵn
những bán mua, chiếm đoạt, tạp âm và khói bụi
trên tay chiếc bánh mì ăn vội
Chính chỗ ngồi này nơi em buổi mai
tiếng gót giày im vang trên hàng gạch lát hè màu ruốc
giọt mưa giấu đêm qua vòm cây già bất ngờ rơi xuống
làm em lạnh mất rồi
chính chỗ ngồi này
khuôn mặt ngược sáng nhìn ngiêng
không cần thiết nói điều đã nghĩ
thành phố nhìn nghiêng mở ra từng lát cắt
những con hẻm chật chứa vô vàn khoảng rỗng
trên đầu tường nhánh dây leo hình rắn miên man trườn ra
níu mãi vào hư không
không cần thiết phải nói gì
anh cứ đi trên con phố lòng vòng ẩn dụ
bất chợt nhà cao tầng chót vót
không làm quên được những dãy phố gỗ thập niên 80
từng căn gác xám xịt ký ức
u hoài bụi đỏ
chấp chới mưa đã mù khuất lâu rồi
trên những trưa buồn…
(TCSH326/04-2016)
Tải mã QRCode
NGUYỄN CÔNG THẮNG
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT