Chiều ấy
Ô cửa ấy những buổi chiều vẫn ghé
vòm lá phủ lãng quên
người đi tìm điều đã rụng
gặp hoa trắng khởi lời
âm u này mùa từng soạn sửa
nước hồ xanh thuở mắt sâu
Ta gọi chiều
chiều thưa bằng âm thanh lá
những ngôi nhà mở rộng định nghĩa của mình
dáng cây đỏ gửi người chút lửa
ấm không đành nên chỉ giữ làm tin
Con đường ấy không còn ngăn cách
tiếng thở dẫn lối vào nhau
người còn mơ điều gì xa ngái
bờ vai này nắng đã tàn lâu
còn bóng cây cầu
ta sẽ về đâu
đỉnh mây kia chiếu phía còn lại
Tấm vải tự thêu lên mình những đường lạ
khoác vào ngày vẹn nguyên
lau lách ấy đủ cho người hoang dại
giờ sâu trong nhiều sắc trắng
riêng điều muôn thuở biếc xanh
Chiều ấy không trở về
người đi lạc những đam mê
gương mặt hoa lưu mãi bóng hồ.
Tưởng tượng
Người đến đây bằng chuyến tàu lạ
không gặp được mùa khói
không gặp được người mời gọi
ngôn ngữ âm thầm
quên phận mình là khách
bỗng nhập cùng bóng nắng
Mắt ai hoen mờ thiếp bạc
nhã nhặn ngần ấy gửi rồi
chiều nào mây Huế cũng nương
con đường bao tự sự
ảo mộng rừng thông sương khói tỏa ngàn
Ánh sáng rọi vào xa xưa
lời ca vọng cùng
những xa gần ước lệ
mải cà phê với Huế
bỏ quên ngọn lửa chiều
chưa đốt mà sao tàn tro đã nhiều hiển hiện
Người đến Huế nhận lại bao điều
ý nghĩ không muốn rời xa nỗi buồn
cơn mưa trên vai gầy thấp thoáng
hạnh ngộ này chỉ là khoảnh khắc
nhịp cầu lấp lửng tím màu
đá lạnh chìm nghỉm tầng sâu
Tưởng tượng Huế
không gặp mà như gặp được cả
chuyến tàu tĩnh lặng
cuối bến thao thức một đời trăng sông…
(TCSH435/05-2025)
Tải mã QRCode
NGÔ MINH
THANH THẢO
Ngàn Thương - Nguyễn Khoa Như Ý - Công Nam - Nguyễn Thanh Mừng - Nguyễn Văn Thanh - Phan Lệ Dung - Lê Ngã Lễ
HỒNG VINH
Dăm năm cuối của thập niên 90, tác giả Ngọc Khương nổi lên với những tập thơ viết cho thiếu nhi như Bim bim và mướp vàng, Cây đàn và bông hồng (in chung với con gái út Kiều Giang). Dạo đó thơ anh được các nhạc sĩ chú ý, tìm đọc và chắp cánh cho những bài: Em là gió mát, Búp bê cổ tích, tập đàn, Nhà cười thành những ca khúc “đứng” được với thời gian.
NGUYỄN MIÊN THẢO
VI THÙY LINH
ĐÀO DUY ANH
Tôi không có ý định vẽ một chân dung bụi bặm mang hồn cốt lãng tử của kẻ phiêu bạc muốn “đày đọa” hồn mình trong mọi ưu phiền phiêu linh chữ nghĩa. Tôi biết Phùng Hiệu “bị thơ làm” vì lòng anh vốn đa đoan, trắc ẩn với mọi thứ trên đường đời anh gặp.
Nguyễn Trọng Văn - Hồ Đắc Thiếu Anh - Nguyễn Giúp - Nguyễn Loan - Nguyên Hào - Vũ Thanh Lịch - Huỳnh Minh Tâm - Nguyễn Đạt - Đỗ Thượng Thế
TRẦN ĐÌNH BẢO
TRẦN THIÊN THỊ
Xuân Hoàng - Lưu Quang Vũ - Trần Khắc Tám - Trần Thị Huyền Trang - Văn Lợi
Lê Hòa - Nguyễn Man Kim - Trần Văn Hội - Vũ Thiên Kiều - Thảo Nguyên - Trần Phương Kỳ - Phạm Bá Nhơn - Phạm Thị Phương Thảo - Vĩnh Nguyên - Hoàng Ngọc Quý
HẢI KỲ
Trần Chấn Uy - Hồ Dzếnh - Thiệp Đáng
Phan Lệ Dung - Nguyễn Đông Nhật - Phan Trung Thành - Đoàn Mạnh Phương - Triệu Nguyên Phong - Ngọc Tuyết - Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Thiền Nghi - Nhất Lâm
ĐÀO DUY ANH
HỒNG NHU
Nguyễn Đạt - Đoàn Minh Châu - Phùng Tấn Đông - Đinh Cường