Thức giấc
ô cửa gọi giấc mơ thức giấc
con mở đôi mắt ngác ngơ
thấy mình lọt thỏm trong căn nhà của mẹ
da thịt sực mùi hương gỗ cũ
nắng tràn vào phòng đọng môi con
đôi môi đựng nụ cười người đàn bà bốn mươi tuổi
lạ kỳ thay
con nhìn qua gương lại bắt gặp hình hài đứa trẻ
mặc chiếc áo đỏ mẹ may
trên ngực thêu một nhánh cỏ gầy
đôi chân xỏ đôi dép xốp trắng tinh
sau phút lặng thinh
đứa trẻ ùa ra sân nhặt lấy bóng mình náo nức
đi đâu, rồi cũng về ở đó rưng rức
chạy vòng quanh sân gạch loang lổ vết hồng
miệng giếng khoan tua tủa rêu bám hoan reo
cành vải nghiêng đổ bóng mặt nước rung rinh nhắc nhớ
chùm quả mùa hạ ngọt lịm
đi đâu, rồi cũng quay về tuổi thơ hò hẹn
như cau già ngả bóng trước bình minh
dạy con mèo ngoan bài học khôn lớn
nó miệt mài vồ, xoay, đuổi bắt
học cách leo cao tít tắp với trời
sau tất cả trơn trượt ru mình nằm phơi
thiêm thiếp êm đềm một buổi nắng.
Làng cổ
Lá rừng bung biêng đón bước chân người
Bốn bề núi cao thăm thẳm mắt ướt
Đàn bò ăn hương giữa hoang sơ trùng điệp
Cánh tay mây buông thõng hiền hòa
Khói thuốc vòng quanh sau cánh cửa nhòa nhòa
Em lạc mình vào tầng sâu cũ kỹ
Bao lời nói vang lên từ chum sành, vại gốm
Ai khéo sắp đặt câu chuyện ở đây?
Ai đã dựng lên bức tường nâu xám?
Cho mùa thu Việt Hải thêm thâm trầm, lặng lẽ
Cho cầu tre lắt lẻo ru nỗi buồn khe khẽ
Réo rắt lòng em một nỗi nhớ vơi đầy
Ai cất tiếng cười khua sóng nước thơ ngây?
Bình yên đậu gương mặt bông hoa nhỏ
Sắc màu bện nhau đang đều đều nhịp thở
Nhất định, trên mái nhà rơm rạ của làng cổ
Đã có cơn mưa ào ạt đổ xuống, anh ạ!
Để cỏ cây biết xanh đến bây giờ.
(TCSH435/05-2025)
Tải mã QRCode
Một khả thể: Tách bóng thế gian ra khỏi sự vật. Trần Quốc Toàn dùng vỏ não múc tháng năm đổ vào cuộc đời mình như một hoài vọng về dòng nước mắt chảy buốt cõi hoang sơ.
LGT: Bắt đầu từ thơ là những hoài thai mơ mộng, Lê Quang Trạng dọ dẫm bước chân mình đi trong đêm “ký ức cứa vào mắt ướt”. Một người sống giữa đồng bằng, hít thở bầy không khí ngọt bùi đồng nội, ăn trái mật trong đêm thả trăng gom bầy tinh tú và theo quang gánh ra tận biên giới của giấc mơ úp mặt. Diễn biến tinh thần của một tác giả trẻ sinh năm 1996 là sự truy vấn trí nhớ, ngõ hầu tìm lại mộc bản chân thật từ những đám cháy ký ức xa xôi, như những dòng thơ gầy cong mà suy tưởng.
Trường Giang (gt)
Trần Duy Trung - Nam Nguyên - Nguyễn Loan - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Phan Đạo - Phan Nam - Nguyên Hào - Nguyễn Nghĩa - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Đông Nhật - Nguyễn Hoàng Thọ - Nguyễn Thanh Hải
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
ĐỖ THÀNH ĐỒNG
Trương Đình Phượng - Hạ Nhiên Thảo - Ngô Hoàng Anh - Nguyễn Tân Dân
PHẠM QUYÊN CHI
“Phím sông Hương ngân lên từ phố núi” - là tiêu đề của báo cáo tổng kết sau đợt sáng tác của Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế ở Đắk Lắk trong những ngày đầu tháng 12/2017 vừa qua của nhà thơ Võ Quê.
THẠCH ĐÀ
Lê Hào - Võ Ngột - Phan Bùi Bảo Thy - Nguyên Quân - Trần Văn Liêm - Triệu Nguyên Phong
Hoàng Thu Phố là bút danh của Nguyễn Minh Ngọc, sinh năm 1985 ở miền núi Yên Bái, hồi hộp gửi đến Tạp chí Sông Hương những dòng thơ ban đầu và đã có duyên.
NGUYỄN HẢI TRIỀU
VŨ TRỌNG QUANG
NGUYỄN THIỆN ĐỨC
NGUYỄN THỤY VÂN ANH
Tên thật Nguyễn Thị Giáng Vân, sinh năm 1959 tại Nghệ Tĩnh. Tốt nghiệp khoa Ngữ văn, Đại học tổng hợp Hà Nội, 1980. Đã công tác tại Công trường Thủy điện Hòa Bình, biên tập viên Báo Phụ nữ Hà Nội. Tập thơ đầu tay: Năm tháng lãng quên, Nxb Thanh niên, 1990.
ĐÀO NGỌC CHƯƠNG
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
Lê Ân - Thảo Nguyên - Thy Lan
VŨ THANH HOA