Là ta
Trả cho người
từng dấu chân chung con đường chiều lặng lẽ
cỏ lạ mặt đời cỏ héo chưa xanh
Đi đâu một biến tấu này
ta lạc loài đứng giữa chiều rơi
những mặt người ngủ vùi chênh vênh
ta lạc loài đứng giữa chông chênh
Trả cho người
nét nhàu rất cũ
con đường xưa vắng sỏi đá ta rồi
ôm suy tư trọc trằn dấu cỏ
ta nghi ngờ nét mặt hồn nhiên
Dại khờ quá một niềm tin hoang tưởng
dấu chân nào chẳng giẫm lên nhau
nụ cười nào khô sệt trên môi
phải không em
phải không ta - tình đời hay đưa đẩy
Ta lạc loài trong đôi mắt tính toan
ta lạc loài đứng giữa chiều rơi
và lạc luôn phía ấy những khuôn mặt người
Là ta chiều căng chiếc gió
là ta lá trúc bên hè
cứ xanh.
Cuộc đối thoại vô thanh
Những thán ca anh đem phơi vào quỹ đạo
mà thời gian vừa khô dấu vân tay
từ cuộc đối thoại vô thanh
sự tuyên ngôn thay nhau ngồi lên ngôi báu
bằng những lần chạm vào lớp kính
như tôi bây giờ
Dưới lớp màn siêu cảm
những tri thức mọc rừng theo kiểu rất riêng
dữ liệu đã còng lưng
mọi thứ phơi bày qua từng ký hiệu
ai cũng muốn giành cho mình phần chân lý
diễn ngôn bằng những giáo thuyết lạ kỳ
Nếu được khước từ
ngôn ngữ sẽ trả lại cho tay khoa học nào đó
cha đẻ của pho từ điển
những ngôi nhà
mà bây giờ con người khoái thả rông ra ngõ
Như tôi bây giờ
bằng những lần chạm tay vào lớp kính
cuộc ẩu đả lại bắt đầu
từ sự vô thanh.
(TCSH435/05-2025)
Tải mã QRCode
LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.
NGỌC TUYẾT
VI THÙY LINH
HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)
Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu
NGUYỄN NGỌC PHÚ (Trích trường ca)
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
TUỆ NGUYÊN
VŨ TRỌNG QUANG
Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm
PHAN DUY NHÂN
Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh
LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.
VĂN CÁT TIÊN
Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương
Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang
Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương
TRƯƠNG VĂN VĨNH
NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG
Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất