Chiều
Hắt nhớ
tán cây bầm rủ bóng
vươn cái cổ cò xuống sông mò mẫm mặt trời
Mẹ còn bắt cá bắt tôm
chiếc áo bạc màu dãi dầu phận nước
mười ngón tay chùm lồng rễ đước
cần mẫn cất lên những bữa tảo tần
phao sinh tồn trôi tăm bóng bấp bênh
Ráng cuối chiều quăng quãng vắng mênh mông
nghe phấp phỏng tiếng cò con gọi mẹ
thánh thiện mẫu nghi chợt toát lên khe khẽ
rướn gánh u bầm mẹ lặn lội bóng tim
nhà cỏ thơm hoa yên bình in mặt nước dâng lên
Mình ta
1.
Ừ! ta cụng chén với mình
uống vơi câu chuyện nỗi mình với ta
liêu xiêu mây trắng la đà
bạc lên phận tóc những ta với mình.
2.
Cắn đôi chiếc bóng siêu hình
nửa ta bất tỉnh, nửa mình hôn mê
mình mang biểu tượng vụng về
ta mang ước lệ bộn bề bể dâu.
3.
Cao trời thấp đất sinh đôi
mình ta lạc giữa chơi vơi nỗi người
miệng ta nuốt bóng mình cười
trong đêm con rối trò chơi lên đồng.
4.
Mơ ta một mớ bòng bong
giật mình ta lại về không bóng mình
phiêu du trong chén đa tình
bòng bong vỡ vụn bóng mình không ta.
5.
Chuông chùa điểm giọt hà sa
mình nghe ta kể bao la kiếp mình
luyến lưu bởi một chữ tình
mặt mày đâu phải chân hình dung ta.
(TCSH57SDB/06-2025)
Tải mã QRCode
LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.
NGỌC TUYẾT
VI THÙY LINH
HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)
Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu
NGUYỄN NGỌC PHÚ (Trích trường ca)
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
TUỆ NGUYÊN
VŨ TRỌNG QUANG
Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm
PHAN DUY NHÂN
Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh
LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.
VĂN CÁT TIÊN
Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương
Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang
Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương
TRƯƠNG VĂN VĨNH
NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG
Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất