Chiều
Hắt nhớ
tán cây bầm rủ bóng
vươn cái cổ cò xuống sông mò mẫm mặt trời
Mẹ còn bắt cá bắt tôm
chiếc áo bạc màu dãi dầu phận nước
mười ngón tay chùm lồng rễ đước
cần mẫn cất lên những bữa tảo tần
phao sinh tồn trôi tăm bóng bấp bênh
Ráng cuối chiều quăng quãng vắng mênh mông
nghe phấp phỏng tiếng cò con gọi mẹ
thánh thiện mẫu nghi chợt toát lên khe khẽ
rướn gánh u bầm mẹ lặn lội bóng tim
nhà cỏ thơm hoa yên bình in mặt nước dâng lên
Mình ta
1.
Ừ! ta cụng chén với mình
uống vơi câu chuyện nỗi mình với ta
liêu xiêu mây trắng la đà
bạc lên phận tóc những ta với mình.
2.
Cắn đôi chiếc bóng siêu hình
nửa ta bất tỉnh, nửa mình hôn mê
mình mang biểu tượng vụng về
ta mang ước lệ bộn bề bể dâu.
3.
Cao trời thấp đất sinh đôi
mình ta lạc giữa chơi vơi nỗi người
miệng ta nuốt bóng mình cười
trong đêm con rối trò chơi lên đồng.
4.
Mơ ta một mớ bòng bong
giật mình ta lại về không bóng mình
phiêu du trong chén đa tình
bòng bong vỡ vụn bóng mình không ta.
5.
Chuông chùa điểm giọt hà sa
mình nghe ta kể bao la kiếp mình
luyến lưu bởi một chữ tình
mặt mày đâu phải chân hình dung ta.
(TCSH57SDB/06-2025)
Tải mã QRCode
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT