Ngỡ ngàng ngày vỗ cánh em về
Ngỡ ngàng ngày vỗ cánh
Áo trắng mây em mặc
Buổi tàn xuân
Cửa hư vô mở
Người về trên tiếng chuông ngân
Cào mòn cạn tết
Lời hẹn
Lên men cô đơn
Chén cười vơi
Trí nhớ mắc võng
Con đường này qua con đường khác
Những ngọn lá lắt lay
Cố xóa mờ bước tình hụt hẫng
Buồn rót đầy chén gió
Rượu quên châm rét đậm môi chiều
Em không về
Huế ướp đá người tôi
Níu rách mấy góc trông
Chiếc bàn quen vàng hóa dấu người
Em xưa
Trốn tận nơi đâu
Đường dẫu lắm người
Không em
Phố thành hoang vắng
Nhớ một góc ngồi quen
Tiếng cười trong vắt ngày ấm
Những ngón tình búp măng
Khuấy đảo tôi thời trẻ
Giờ chỉ là dấu ấm ức
Giờ chỉ là tiếng khóc khô
Nhỏ lên ngực đời thương tiếc
Bỏ cuộc hẹn
Về nơi chẳng bắt đầu chẳng chấm dứt
Bung chiếc dù che mù bốn góc
Không bóng không hình
Chỉ những cánh hoa nằm lại
Khoác màu phận số
Dẫu biết vô thường
Sao còn tiếc nuối
Tình
Cứ thế mà trôi
Cứ thế mà trôi.
Có mùa hoa giấy qua sông
Cắm quanh cành hoa thấm gió đông
Cây rơm tháng chạp bước lên đò
Những cánh tay tình tô son phấn
Vươn vào không vầy vẫy xuân sang
Mạn đò cùng hoa em soi bóng
Thêm một đò hoa rực rỡ trôi
Chòng chành một trời nhan sắc
Bóng đò chèo bóng nhân gian
Qua sông bán rao năm cũ
Bán hoa cúng bán tàn đông
Bán tuổi đi qua
Bán nỗi lòng trong chiếc áo lùng bùng tháng chạp
Cạo mây trời ra nước
Đò về sầu vương đeo thân rơm
Như chiếc lá vàng trôi ngang không gió
Mắt tình gội tà huy
Tâm đi ngược lối về
Bước nào là nhớ trước thương sau
Từng cành hoa vỗ lời khói hương
Rụng tro chiều trên bến
Giấc mơ xõa tóc hoang nắng
Thầm lặng kéo xuân sang.
(TCSH434/04-2025)
Tải mã QRCode
NGÔ MINH
THANH THẢO
Ngàn Thương - Nguyễn Khoa Như Ý - Công Nam - Nguyễn Thanh Mừng - Nguyễn Văn Thanh - Phan Lệ Dung - Lê Ngã Lễ
HỒNG VINH
Dăm năm cuối của thập niên 90, tác giả Ngọc Khương nổi lên với những tập thơ viết cho thiếu nhi như Bim bim và mướp vàng, Cây đàn và bông hồng (in chung với con gái út Kiều Giang). Dạo đó thơ anh được các nhạc sĩ chú ý, tìm đọc và chắp cánh cho những bài: Em là gió mát, Búp bê cổ tích, tập đàn, Nhà cười thành những ca khúc “đứng” được với thời gian.
NGUYỄN MIÊN THẢO
VI THÙY LINH
ĐÀO DUY ANH
Tôi không có ý định vẽ một chân dung bụi bặm mang hồn cốt lãng tử của kẻ phiêu bạc muốn “đày đọa” hồn mình trong mọi ưu phiền phiêu linh chữ nghĩa. Tôi biết Phùng Hiệu “bị thơ làm” vì lòng anh vốn đa đoan, trắc ẩn với mọi thứ trên đường đời anh gặp.
Nguyễn Trọng Văn - Hồ Đắc Thiếu Anh - Nguyễn Giúp - Nguyễn Loan - Nguyên Hào - Vũ Thanh Lịch - Huỳnh Minh Tâm - Nguyễn Đạt - Đỗ Thượng Thế
TRẦN ĐÌNH BẢO
TRẦN THIÊN THỊ
Xuân Hoàng - Lưu Quang Vũ - Trần Khắc Tám - Trần Thị Huyền Trang - Văn Lợi
Lê Hòa - Nguyễn Man Kim - Trần Văn Hội - Vũ Thiên Kiều - Thảo Nguyên - Trần Phương Kỳ - Phạm Bá Nhơn - Phạm Thị Phương Thảo - Vĩnh Nguyên - Hoàng Ngọc Quý
HẢI KỲ
Trần Chấn Uy - Hồ Dzếnh - Thiệp Đáng
Phan Lệ Dung - Nguyễn Đông Nhật - Phan Trung Thành - Đoàn Mạnh Phương - Triệu Nguyên Phong - Ngọc Tuyết - Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Thiền Nghi - Nhất Lâm
ĐÀO DUY ANH
HỒNG NHU
Nguyễn Đạt - Đoàn Minh Châu - Phùng Tấn Đông - Đinh Cường