Ngỡ ngàng ngày vỗ cánh em về
Ngỡ ngàng ngày vỗ cánh
Áo trắng mây em mặc
Buổi tàn xuân
Cửa hư vô mở
Người về trên tiếng chuông ngân
Cào mòn cạn tết
Lời hẹn
Lên men cô đơn
Chén cười vơi
Trí nhớ mắc võng
Con đường này qua con đường khác
Những ngọn lá lắt lay
Cố xóa mờ bước tình hụt hẫng
Buồn rót đầy chén gió
Rượu quên châm rét đậm môi chiều
Em không về
Huế ướp đá người tôi
Níu rách mấy góc trông
Chiếc bàn quen vàng hóa dấu người
Em xưa
Trốn tận nơi đâu
Đường dẫu lắm người
Không em
Phố thành hoang vắng
Nhớ một góc ngồi quen
Tiếng cười trong vắt ngày ấm
Những ngón tình búp măng
Khuấy đảo tôi thời trẻ
Giờ chỉ là dấu ấm ức
Giờ chỉ là tiếng khóc khô
Nhỏ lên ngực đời thương tiếc
Bỏ cuộc hẹn
Về nơi chẳng bắt đầu chẳng chấm dứt
Bung chiếc dù che mù bốn góc
Không bóng không hình
Chỉ những cánh hoa nằm lại
Khoác màu phận số
Dẫu biết vô thường
Sao còn tiếc nuối
Tình
Cứ thế mà trôi
Cứ thế mà trôi.
Có mùa hoa giấy qua sông
Cắm quanh cành hoa thấm gió đông
Cây rơm tháng chạp bước lên đò
Những cánh tay tình tô son phấn
Vươn vào không vầy vẫy xuân sang
Mạn đò cùng hoa em soi bóng
Thêm một đò hoa rực rỡ trôi
Chòng chành một trời nhan sắc
Bóng đò chèo bóng nhân gian
Qua sông bán rao năm cũ
Bán hoa cúng bán tàn đông
Bán tuổi đi qua
Bán nỗi lòng trong chiếc áo lùng bùng tháng chạp
Cạo mây trời ra nước
Đò về sầu vương đeo thân rơm
Như chiếc lá vàng trôi ngang không gió
Mắt tình gội tà huy
Tâm đi ngược lối về
Bước nào là nhớ trước thương sau
Từng cành hoa vỗ lời khói hương
Rụng tro chiều trên bến
Giấc mơ xõa tóc hoang nắng
Thầm lặng kéo xuân sang.
(TCSH434/04-2025)
Tải mã QRCode
Một khả thể: Tách bóng thế gian ra khỏi sự vật. Trần Quốc Toàn dùng vỏ não múc tháng năm đổ vào cuộc đời mình như một hoài vọng về dòng nước mắt chảy buốt cõi hoang sơ.
LGT: Bắt đầu từ thơ là những hoài thai mơ mộng, Lê Quang Trạng dọ dẫm bước chân mình đi trong đêm “ký ức cứa vào mắt ướt”. Một người sống giữa đồng bằng, hít thở bầy không khí ngọt bùi đồng nội, ăn trái mật trong đêm thả trăng gom bầy tinh tú và theo quang gánh ra tận biên giới của giấc mơ úp mặt. Diễn biến tinh thần của một tác giả trẻ sinh năm 1996 là sự truy vấn trí nhớ, ngõ hầu tìm lại mộc bản chân thật từ những đám cháy ký ức xa xôi, như những dòng thơ gầy cong mà suy tưởng.
Trường Giang (gt)
Trần Duy Trung - Nam Nguyên - Nguyễn Loan - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Phan Đạo - Phan Nam - Nguyên Hào - Nguyễn Nghĩa - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Đông Nhật - Nguyễn Hoàng Thọ - Nguyễn Thanh Hải
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
ĐỖ THÀNH ĐỒNG
Trương Đình Phượng - Hạ Nhiên Thảo - Ngô Hoàng Anh - Nguyễn Tân Dân
PHẠM QUYÊN CHI
“Phím sông Hương ngân lên từ phố núi” - là tiêu đề của báo cáo tổng kết sau đợt sáng tác của Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế ở Đắk Lắk trong những ngày đầu tháng 12/2017 vừa qua của nhà thơ Võ Quê.
THẠCH ĐÀ
Lê Hào - Võ Ngột - Phan Bùi Bảo Thy - Nguyên Quân - Trần Văn Liêm - Triệu Nguyên Phong
Hoàng Thu Phố là bút danh của Nguyễn Minh Ngọc, sinh năm 1985 ở miền núi Yên Bái, hồi hộp gửi đến Tạp chí Sông Hương những dòng thơ ban đầu và đã có duyên.
NGUYỄN HẢI TRIỀU
VŨ TRỌNG QUANG
NGUYỄN THIỆN ĐỨC
NGUYỄN THỤY VÂN ANH
Tên thật Nguyễn Thị Giáng Vân, sinh năm 1959 tại Nghệ Tĩnh. Tốt nghiệp khoa Ngữ văn, Đại học tổng hợp Hà Nội, 1980. Đã công tác tại Công trường Thủy điện Hòa Bình, biên tập viên Báo Phụ nữ Hà Nội. Tập thơ đầu tay: Năm tháng lãng quên, Nxb Thanh niên, 1990.
ĐÀO NGỌC CHƯƠNG
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
Lê Ân - Thảo Nguyên - Thy Lan
VŨ THANH HOA