Phiên chợ ký ức
gác chân sớm lên chợ
tách cà phê nóng râm ran cái nhớ
thời khai hoang miền khỉ ho cò gáy
mấy mươi năm dựng một mái lều
ngày mang vác chiếc cuốc cùn đá núi
cắm rẫy hom sắn ngược gặt mùa củ đắng ngu ngơ
mớ cỏ tranh che không kín mưa ngoai
vai áo vá dày mấy tầng mồ hôi muối
chon von lối mòn dốc trượt
xuống bến đò cần mẫn vài gánh củi chở về xuôi
bàn chân mưu sinh quen dần vết sẹo
chợ
những đồi cây tái sinh lau trắng ngút mắt
đã thành dãy phố nhà tráng lệ
buổi sáng rộn rã tiếng rao hàng
không còn tiếng bầy chim bồ chao rả giọng
khói bếp thơm không ủ hương mùi ký ức rau rừng dại
nếp sống người xưa thay tấm áo hoa
tách cà phê
cũng mất hết vị của tách cà phê
vượt mấy truông đường yên ngựa
thèm nụ cười chị Phượng
đã xa
chợ sớm chừ chỉ mình ta
kẻ khai hoang nhàn rỗi
đi tìm lời mặc cả trí nhớ vu vơ.
Trên cánh đồng muối mặn
những người đàn bà cúi xuống
nhặt lên giấc mơ mồ hôi mặn chát chở bầy còng gió đi xa
những đôi mắt thấm máu khóe tay
nắng - cát - người và cánh đồng trắng tinh
mây trời ráo hoảnh
những chiếc xẻng sắt cùn mòn
hắt lên bóng nhân sinh nhòe khói mặn trắng tinh
cánh đồng ruộng muối khô trơ vỡ từng mảng khối
dấu chân ngàn năm lầm lụi đi qua
những người đàn bà nối bóng
triêng gióng trĩu đầy mùi sóng
đàn cò nghiêng cánh nón mê rách tướp
ngọn gió mùa đơn độc lướt đi xa
những người đàn bà cúi xuống
chắt chiu vị mặn
từng ô từng ô vuông vức
mùa thủy triều vừa cạn
trên vòng cung xa tít động một chớp giông
cuối chân trời ứa tươm vị ngọt
(TCSH57SDB/06-2025)
Tải mã QRCode
Ba bông hoa mang đêm phi qua vườn saoanh và em định mệnh dịu sángmở địa cầu trinh tiếtlửa quàng xanh yếm cổ mùa đông
Cơn lũ xoáy mòn vai mẹGiạt trôi manh áo em thơNhận chìm bếp lửaNhững hạt lúa không biết lội
Em huyền ảo với mùi hương hoa đạiVà trắng trong như một búp sen hồTôi lầm lỡ nói lời vụng dạiKẻ phàm phu tục tử đến sân chùa.
Người nghệ sĩ lang thangMùa xuân chạm khắc nụ cười ẩn sâu trong từng ô vuông cửa khép
Ơi con chim nhỏ của ta ơiBão tố đêm qua đã dịu rồiNước nước vây quanh thành ốc đảoChỉ còn chim nhỏ với ta thôi
...Ta chỉ là hạt bụiGiữa đất trời mênh mông...
ngày tình yêu chớm nởnhững bông hồng ngát hươngbây giờ hoa, em hỡicánh rã rơi lạnh lùng
...Đàn bướm bay quaÔi những đàn bướm cứ bay qua vườn...
...Bao năm dựngđá nằm chơi với rừng...
...Bon chen lắm chỉ mệt ngườiHồn nhiên bố sống cuộc đời hiền lương...
Linh hồn đã bay...
...Hoa giấy có màu sao không nói...
Có ai không? Tiếng kêu ném vào chiều. Mùa xuân im lặng. Nghe rõtiếng những mầm cây cục cựa. Thì ra chiều này chưa gió ở hoàng hôn.
Tôi đi về phía cánh đồngBất chợt nghe tiếng nhọc nhằn lúa hátVọng từ thẳm sâu đất đai trăn trở...
Khư khư ôm bóng Lam Kiềutrăng lùa Cuội xuống phì nhiêu cánh đồng
Áo em màu trắng mịnDưới trăng ngời sáng trongÁo anh sờn vai bạcTrăng sáng xanh màu rong
Chừng hoa hồng kiếp trước đã hoa khôi và hoa lựu cũng từng là đốm lửa
Cánh đồng tuổi thơ gặt gió heo mayNgày cưỡi lưng trâu, diều trăng đêm thả
Hoang vu. Đêm màu xanh trở dạ. Đom đóm lập loè ma trơi. Lũng sâu mưa khóc. Sáng ra rừng lộng lẫy triệu chồi non. Tôi ca vui trong nắng.
Giọng nói chỉ còn thoang thoảngđồng cỏ hoa vàng