Phiên chợ ký ức
gác chân sớm lên chợ
tách cà phê nóng râm ran cái nhớ
thời khai hoang miền khỉ ho cò gáy
mấy mươi năm dựng một mái lều
ngày mang vác chiếc cuốc cùn đá núi
cắm rẫy hom sắn ngược gặt mùa củ đắng ngu ngơ
mớ cỏ tranh che không kín mưa ngoai
vai áo vá dày mấy tầng mồ hôi muối
chon von lối mòn dốc trượt
xuống bến đò cần mẫn vài gánh củi chở về xuôi
bàn chân mưu sinh quen dần vết sẹo
chợ
những đồi cây tái sinh lau trắng ngút mắt
đã thành dãy phố nhà tráng lệ
buổi sáng rộn rã tiếng rao hàng
không còn tiếng bầy chim bồ chao rả giọng
khói bếp thơm không ủ hương mùi ký ức rau rừng dại
nếp sống người xưa thay tấm áo hoa
tách cà phê
cũng mất hết vị của tách cà phê
vượt mấy truông đường yên ngựa
thèm nụ cười chị Phượng
đã xa
chợ sớm chừ chỉ mình ta
kẻ khai hoang nhàn rỗi
đi tìm lời mặc cả trí nhớ vu vơ.
Trên cánh đồng muối mặn
những người đàn bà cúi xuống
nhặt lên giấc mơ mồ hôi mặn chát chở bầy còng gió đi xa
những đôi mắt thấm máu khóe tay
nắng - cát - người và cánh đồng trắng tinh
mây trời ráo hoảnh
những chiếc xẻng sắt cùn mòn
hắt lên bóng nhân sinh nhòe khói mặn trắng tinh
cánh đồng ruộng muối khô trơ vỡ từng mảng khối
dấu chân ngàn năm lầm lụi đi qua
những người đàn bà nối bóng
triêng gióng trĩu đầy mùi sóng
đàn cò nghiêng cánh nón mê rách tướp
ngọn gió mùa đơn độc lướt đi xa
những người đàn bà cúi xuống
chắt chiu vị mặn
từng ô từng ô vuông vức
mùa thủy triều vừa cạn
trên vòng cung xa tít động một chớp giông
cuối chân trời ứa tươm vị ngọt
(TCSH57SDB/06-2025)
Tải mã QRCode
LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.
NGỌC TUYẾT
VI THÙY LINH
HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)
Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu
NGUYỄN NGỌC PHÚ (Trích trường ca)
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
TUỆ NGUYÊN
VŨ TRỌNG QUANG
Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm
PHAN DUY NHÂN
Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh
LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.
VĂN CÁT TIÊN
Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương
Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang
Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương
TRƯƠNG VĂN VĨNH
NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG
Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất