Phiên chợ ký ức
gác chân sớm lên chợ
tách cà phê nóng râm ran cái nhớ
thời khai hoang miền khỉ ho cò gáy
mấy mươi năm dựng một mái lều
ngày mang vác chiếc cuốc cùn đá núi
cắm rẫy hom sắn ngược gặt mùa củ đắng ngu ngơ
mớ cỏ tranh che không kín mưa ngoai
vai áo vá dày mấy tầng mồ hôi muối
chon von lối mòn dốc trượt
xuống bến đò cần mẫn vài gánh củi chở về xuôi
bàn chân mưu sinh quen dần vết sẹo
chợ
những đồi cây tái sinh lau trắng ngút mắt
đã thành dãy phố nhà tráng lệ
buổi sáng rộn rã tiếng rao hàng
không còn tiếng bầy chim bồ chao rả giọng
khói bếp thơm không ủ hương mùi ký ức rau rừng dại
nếp sống người xưa thay tấm áo hoa
tách cà phê
cũng mất hết vị của tách cà phê
vượt mấy truông đường yên ngựa
thèm nụ cười chị Phượng
đã xa
chợ sớm chừ chỉ mình ta
kẻ khai hoang nhàn rỗi
đi tìm lời mặc cả trí nhớ vu vơ.
Trên cánh đồng muối mặn
những người đàn bà cúi xuống
nhặt lên giấc mơ mồ hôi mặn chát chở bầy còng gió đi xa
những đôi mắt thấm máu khóe tay
nắng - cát - người và cánh đồng trắng tinh
mây trời ráo hoảnh
những chiếc xẻng sắt cùn mòn
hắt lên bóng nhân sinh nhòe khói mặn trắng tinh
cánh đồng ruộng muối khô trơ vỡ từng mảng khối
dấu chân ngàn năm lầm lụi đi qua
những người đàn bà nối bóng
triêng gióng trĩu đầy mùi sóng
đàn cò nghiêng cánh nón mê rách tướp
ngọn gió mùa đơn độc lướt đi xa
những người đàn bà cúi xuống
chắt chiu vị mặn
từng ô từng ô vuông vức
mùa thủy triều vừa cạn
trên vòng cung xa tít động một chớp giông
cuối chân trời ứa tươm vị ngọt
(TCSH57SDB/06-2025)
Tải mã QRCode
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT