Chùm thơ Nguyễn Đặng Thùy Trang

15:55 07/08/2025
NGUYỄN ĐẶNG THÙY TRANG

Dưới cánh chim

Đi qua những ngày tháng lạ xa
Con chim chào nhành mai rồi cất cánh
Phiêu du đến chốn trời
Mưa làm mềm cánh chim
Lòng vô hạn níu đời vô hạn
Những bóng dáng thân ái dần đến dần biến mất
Đằng sau một cánh chim bay
Bông hoa nhờ gửi hương gửi tiếng đớp cá gửi sắc xanh là lạ
 thắm gửi sắc màu
Người nông dân gửi lời rơm rạ gửi ngày qua nắng cháy
Chim đã hót vì sự sống
Đã bay vì đam mê
 đã mang theo đôi cánh để trải khắp
Vùng trời nhập nhằng những dấu chim bay
Những câu hát vãi rơi
Dưới cánh chim những cuộc đời màu nâu chồng chéo những cuộc đời tâm trạng
Em thắc mắc điều gì trong cánh chim giông bão
Bình tĩnh hay bình thản
Bên dưới là cuộc chiến nào là nhọc nhằn nào
Vỡ nát nối đuôi mềm tơ chắp vá
Nhiều chân trời đột nhiên vụn vỡ
Nhiều tháng ngày đột nhiên đi qua
 bên dưới nhiều khi
Một ngọt ngào thỏa đáng
Cánh chim đôi khi
Bay qua miền thinh lặng
Lần tìm quê xưa


Đợi rừng

Không có bầu trời rực rỡ nơi đó
Nhưng những cánh chim bay vẫn níu giữ cho lòng một hoàng hôn
Ôm ấp nỗi buồn của em bằng lá cây
Bằng những cơn mưa dìu dịu
Không chắc những bông hoa sẽ mãi mỉm cười
Không chắc những gốc rễ sẽ bền mãi
Những phút giây nương náu dưới vòm trời này
Em sẽ làm cơn nắng
Em sẽ làm thanh âm
Đỡ từng nụ hoa
Đỡ từng nhành cây
Đỡ từng tiếng nói của sự sống
Khi những giọt nước tràn xuống
Cơn mơ của rừng lặng yên
Từ xa xưa cây đã giữ cho em mộc mạc bình yên
Từ xa xưa lá cành đã biết tiếng nói của nhớ nhung
Từ xa xưa bông hoa đã biết trở mình với e ấp
 rừng mờ tiếng mây mưa
Trăng non đầu trời cuối nẻo
Em đợi rừng miên man chìm vào giấc ngủ
Em đợi rừng trở mình đợi rừng hồi sinh thay lá
Long lanh những tiếng đá tiếng suối
Long lanh những ngày dài
 rừng cây trăm năm hay là hoa là cỏ dại
Ngày đi ngày đi như thế
Như cội rừng ban sơ

(TCSH437/07-2025)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Tin nổi bật
  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương

  • Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất