Hành trang người lính
(Viết cho mình và đồng đội tôi cùng những người lính đang cầm súng bảo vệ Tổ quốc)
Tuổi đôi mươi với khẩu súng trên vai
cùng chiếc ba lô
chúng tôi mang hành trang quê hương đi đánh giặc
là dáng mẹ liêu xiêu trên cánh đồng gió bấc
là hình bóng cánh tay cha sần sùi dầm mưa, dãi nắng
kéo lưới trên sông
là giọng em thơ bập bẹ gọi ông bà, cha mẹ
là nước mắt chị suốt ba mươi năm ngóng chồng đằng
đẵng chờ tin
là bóng lũy tre làng xanh rợp tiếng chim
xanh vào những lời ru, câu hát
là cây đa sân đình đêm trăng sáng ai hẹn hò ai
là cánh cò dập dìu trên cánh đồng lúa chín tháng năm,
tháng mười
là hố bom thù khoét sâu vào lòng đất đai chảy máu
là di chỉ của làng
là hương ước của cha ông...
tất cả thành lời thề cứu nước
Thế hệ chúng tôi
em sau, anh trước
cùng tiếp bước nhau
“xẻ dọc Trường Sơn...”
dưới làn bom B52 và pháo bầy pháo chụm
kết thúc Chiến dịch Hồ Chí Minh và dẹp xong giặc phương Bắc xâm lấn
lại tiến tới đảo xa theo tiếng gọi Trường Sa
chiếc ba lô vẫn xếp đầy hành trang yêu dấu quê nhà
chúng tôi lại lấy làm lá chắn chở che thân hình Tổ quốc
hành trang nhắc nhở chúng tôi: “Không được bao giờ
buông súng... nguôi quên...”.
Ban mai
Ban mai - tấm gương trời trong veo rộng lớn
soi chiếu mọi ngõ ngách phố xá, làng mạc, sông, núi, ruộng, vườn...
ta thấy rõ khuôn mặt của gió sáng trưng dịu dàng
cây cối gật gù đắc chí được tiếp nhận ánh phản quang
của tấm gương trời ban mai rực rỡ
trong sân nhà những đóa hồng cũng đã thức dậy kịp nở nụ cười thân thiện sẻ chia...
dòng sông thấy mình trẻ lại tuổi đôi mươi - mở hết lòng
đón đưa những chuyến đò chở đầy câu hò qua bến đợi
núi mơ màng vươn vai đứng dậy soi mình như một gã si tình già nua vừa được hồi xuân
Ta chạy bộ ra phố như cánh chim mới ra ràng hớn hở vừa rời vòng tay mẹ
ban mai tinh khiết vô ngần
ta nhẹ nhàng hít thở như con tằm bấy lâu tự giam mình
trong tổ kén cô đơn lần đầu tiên được tiếp xúc với khí trời
ban mai vừa là gương soi - vừa mỏng mềm tơ lụa có thể
chạm vào là ngân rung như những nốt đàn trầm
một Ngày Mới khởi nguyên từ ban mai tinh khiết
(TCSH439/09-2025)
Tải mã QRCode
Ba bông hoa mang đêm phi qua vườn saoanh và em định mệnh dịu sángmở địa cầu trinh tiếtlửa quàng xanh yếm cổ mùa đông
Cơn lũ xoáy mòn vai mẹGiạt trôi manh áo em thơNhận chìm bếp lửaNhững hạt lúa không biết lội
Em huyền ảo với mùi hương hoa đạiVà trắng trong như một búp sen hồTôi lầm lỡ nói lời vụng dạiKẻ phàm phu tục tử đến sân chùa.
Người nghệ sĩ lang thangMùa xuân chạm khắc nụ cười ẩn sâu trong từng ô vuông cửa khép
Ơi con chim nhỏ của ta ơiBão tố đêm qua đã dịu rồiNước nước vây quanh thành ốc đảoChỉ còn chim nhỏ với ta thôi
...Ta chỉ là hạt bụiGiữa đất trời mênh mông...
ngày tình yêu chớm nởnhững bông hồng ngát hươngbây giờ hoa, em hỡicánh rã rơi lạnh lùng
...Đàn bướm bay quaÔi những đàn bướm cứ bay qua vườn...
...Bao năm dựngđá nằm chơi với rừng...
...Bon chen lắm chỉ mệt ngườiHồn nhiên bố sống cuộc đời hiền lương...
Linh hồn đã bay...
...Hoa giấy có màu sao không nói...
Có ai không? Tiếng kêu ném vào chiều. Mùa xuân im lặng. Nghe rõtiếng những mầm cây cục cựa. Thì ra chiều này chưa gió ở hoàng hôn.
Tôi đi về phía cánh đồngBất chợt nghe tiếng nhọc nhằn lúa hátVọng từ thẳm sâu đất đai trăn trở...
Khư khư ôm bóng Lam Kiềutrăng lùa Cuội xuống phì nhiêu cánh đồng
Áo em màu trắng mịnDưới trăng ngời sáng trongÁo anh sờn vai bạcTrăng sáng xanh màu rong
Chừng hoa hồng kiếp trước đã hoa khôi và hoa lựu cũng từng là đốm lửa
Cánh đồng tuổi thơ gặt gió heo mayNgày cưỡi lưng trâu, diều trăng đêm thả
Hoang vu. Đêm màu xanh trở dạ. Đom đóm lập loè ma trơi. Lũng sâu mưa khóc. Sáng ra rừng lộng lẫy triệu chồi non. Tôi ca vui trong nắng.
Giọng nói chỉ còn thoang thoảngđồng cỏ hoa vàng