Hành trang người lính
(Viết cho mình và đồng đội tôi cùng những người lính đang cầm súng bảo vệ Tổ quốc)
Tuổi đôi mươi với khẩu súng trên vai
cùng chiếc ba lô
chúng tôi mang hành trang quê hương đi đánh giặc
là dáng mẹ liêu xiêu trên cánh đồng gió bấc
là hình bóng cánh tay cha sần sùi dầm mưa, dãi nắng
kéo lưới trên sông
là giọng em thơ bập bẹ gọi ông bà, cha mẹ
là nước mắt chị suốt ba mươi năm ngóng chồng đằng
đẵng chờ tin
là bóng lũy tre làng xanh rợp tiếng chim
xanh vào những lời ru, câu hát
là cây đa sân đình đêm trăng sáng ai hẹn hò ai
là cánh cò dập dìu trên cánh đồng lúa chín tháng năm,
tháng mười
là hố bom thù khoét sâu vào lòng đất đai chảy máu
là di chỉ của làng
là hương ước của cha ông...
tất cả thành lời thề cứu nước
Thế hệ chúng tôi
em sau, anh trước
cùng tiếp bước nhau
“xẻ dọc Trường Sơn...”
dưới làn bom B52 và pháo bầy pháo chụm
kết thúc Chiến dịch Hồ Chí Minh và dẹp xong giặc phương Bắc xâm lấn
lại tiến tới đảo xa theo tiếng gọi Trường Sa
chiếc ba lô vẫn xếp đầy hành trang yêu dấu quê nhà
chúng tôi lại lấy làm lá chắn chở che thân hình Tổ quốc
hành trang nhắc nhở chúng tôi: “Không được bao giờ
buông súng... nguôi quên...”.
Ban mai
Ban mai - tấm gương trời trong veo rộng lớn
soi chiếu mọi ngõ ngách phố xá, làng mạc, sông, núi, ruộng, vườn...
ta thấy rõ khuôn mặt của gió sáng trưng dịu dàng
cây cối gật gù đắc chí được tiếp nhận ánh phản quang
của tấm gương trời ban mai rực rỡ
trong sân nhà những đóa hồng cũng đã thức dậy kịp nở nụ cười thân thiện sẻ chia...
dòng sông thấy mình trẻ lại tuổi đôi mươi - mở hết lòng
đón đưa những chuyến đò chở đầy câu hò qua bến đợi
núi mơ màng vươn vai đứng dậy soi mình như một gã si tình già nua vừa được hồi xuân
Ta chạy bộ ra phố như cánh chim mới ra ràng hớn hở vừa rời vòng tay mẹ
ban mai tinh khiết vô ngần
ta nhẹ nhàng hít thở như con tằm bấy lâu tự giam mình
trong tổ kén cô đơn lần đầu tiên được tiếp xúc với khí trời
ban mai vừa là gương soi - vừa mỏng mềm tơ lụa có thể
chạm vào là ngân rung như những nốt đàn trầm
một Ngày Mới khởi nguyên từ ban mai tinh khiết
(TCSH439/09-2025)
Tải mã QRCode
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT