Phía dưới cơn mưa xanh
anh cắm vào buổi chiều cơn mưa rát ngọt
đám mây quấn chặt bờ vai phố cũ
mưa như ngàn mũi tên bắn vào da thịt
như nước mắt em ngày cũ
đã hóa địa y
xanh bạc cổ thành
những vòng xe bắn nước tung tóe vào ký ức
hàng cây già hơn nỗi nhớ
bầu trời nhiều nếp nhăn thâm nâu
tiếng chim gọi đông
mắc nghẹn dưới rêu phong u tịch
anh như một câu thơ già nua cũ kỹ
lăn trên hoàng hôn xám xịt
những nụ cười đã cuốn theo sông
mong manh của thời gian hữu hạn
đã mòn theo nhịp đập trái tim
em đã qua mấy mùa giấy dó
vẫn nguyên sơ bàn tay lụa ấm
một khiết tinh xanh
một trinh nguyên đỏ
một âm giai vàng ướp nhụy hoàng lan
buổi chiều mây nâu
buổi chiều khói trắng
anh trôi anh theo nhịp buồn trái đất
nghe tuổi mình lăn trên sợi khói mơ hồ
em thêu ngọc ngà lên viễn tượng
để hoài âm tím ngắt giấc mơ dài.
Triền lau sậy
vòng quanh tiếng rêu
ta như loài ễnh ương quên ngủ
những câu thơ vương mang nỗi buồn truyền kiếp
quê hương trước mặt
khói chiều ưu tư
những dòng sông
tự xé mình thành nỗi nhớ hư không
ôm chặt nhau đi em
men rượu nồng chưa ấm lưỡi
những gam màu chưa đầy bố cục
muối chưa vẽ thành chân dung biển
người lồng vào nhau chưa đủ cuộc tình
ôm chặt nhau đi em
ta đông cứng
hay là ta tan chảy
chỉ có tình yêu mới biết
những con chữ trên dòng sông mang hình hài con sóng
thầm ghép vào nhau chỉ được một chữ đau
ôm chặt nhau đi em
những mùa hoa đã rụng
những nụ hôn gục xuống triền lau
những ký ức trổ bông trắng xóa
bờ vai chiều đẫm nát gió hoàng hôn
ta đứng trầm ngâm như cổ tháp
những huyết mạch rôm rốp vỡ
những vuông gạch giấu những lời tuyệt mật
như mắt ta nhìn nhau
(TCSH433/03-2025)
Tải mã QRCode
LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.
NGỌC TUYẾT
VI THÙY LINH
HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)
Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu
NGUYỄN NGỌC PHÚ (Trích trường ca)
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
TUỆ NGUYÊN
VŨ TRỌNG QUANG
Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm
PHAN DUY NHÂN
Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh
LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.
VĂN CÁT TIÊN
Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương
Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang
Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương
TRƯƠNG VĂN VĨNH
NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG
Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất