Chùm thơ Nguyễn Hồng Vân

14:20 12/06/2025
NGUYỄN HỒNG VÂN

Đoản khúc mùa

Đêm trắng trăng rằm trên mái rạ
Sương ướt đằm bông cải cô đơn
 vàng xoay rớt chiều khắc khoải
Mây trắng bay cuốn nỗi nhớ gầy

Mầm thu mới hé mùa rỗi hạt
Cánh chim bay hạ luyến mưa về
Rồi những cũ trôi về ngày cũ
Ta lảy mình trỗi lại chồi xanh

Hoa vô ưu nở ngày đá hát
Đơm trên tay bông tím nao lòng
Người đi mãi về miền cát trắng
Om nắng hồng một giấc mơ tan

Rót trên tay từng ngón điêu tàn
Nghe đất mỏi rơi ngàn u tịch
Kể cho mây đời người muôn nỗi
Gió reo mùa lá cũ sinh sôi.


Dưới bóng tường vi

Cây tường vi cổ nơi sân chùa nở đóa hồng rơi
Chiều nay trong nắng xế rớt cánh hoa phiêu gió
Lụa là tàn tro tan vào hư huyễn
Bóng chim sau núi ẩn tàng tiếng hót
Gọi nhau về cư ngụ đỉnh cao ngàn thước
Hoa phù dung nở đỏ dốc đèo mây
Ngày tắt ánh vàng xao xuyến rọi chiều lam
Ánh nguyệt gầy treo lưng chừng đỉnh ngọ
Thoai thoải nhịp buồn kéo người vè câu ca dao cổ kính
Hát chèo thuyền trên sóng nước thâu mành
Hoa phai tím khẽ dòng ký ức
Người về cõi nhớ khốc mông mênh
Cùng nắm tay nhau bay trên tầng mây thẳm
Thời gian con nước miên miết chảy về đâu
Phía tây gió nam thổi lòn hang dế mỏng
Nhịp phách nào còn vang trên dòng Hương ngàn trăm tuổi
Con đò áo tím rưng rức cánh phượng đỏ màu son
Mưa tan trên cổ thành
Rêu trầm tích đan xanh
Cánh buồm nâu rỉ câu chiều bến ngọ
Lục lạc còn reo phương nam rẩy gió
Áo sa phơi cành sen vàng thuở nọ
Câu kinh chiều rụng trên tiếng mõ
Chuông chùa vãng khúc từ ly
Nhịp trống âm vang
Vẳng tự tâm khúc chiết bóng mình
Hát ran trên sóng nước ngàn xưa
Chim gõ kiến lộc cộc
Bọng cây trồng bóng rùa già
Niệm câu Di Đà
Lắng gió xa…

(TCSH435/05-2025)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Tin nổi bật
  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương

  • Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất