Đoản khúc mùa
Đêm trắng trăng rằm trên mái rạ
Sương ướt đằm bông cải cô đơn
Lá vàng xoay rớt chiều khắc khoải
Mây trắng bay cuốn nỗi nhớ gầy
Mầm thu mới hé mùa rỗi hạt
Cánh chim bay hạ luyến mưa về
Rồi những cũ trôi về ngày cũ
Ta lảy mình trỗi lại chồi xanh
Hoa vô ưu nở ngày đá hát
Đơm trên tay bông tím nao lòng
Người đi mãi về miền cát trắng
Om nắng hồng một giấc mơ tan
Rót trên tay từng ngón điêu tàn
Nghe đất mỏi rơi ngàn u tịch
Kể cho mây đời người muôn nỗi
Gió reo mùa lá cũ sinh sôi.
Dưới bóng tường vi
Cây tường vi cổ nơi sân chùa nở đóa hồng rơi
Chiều nay trong nắng xế rớt cánh hoa phiêu gió
Lụa là tàn tro tan vào hư huyễn
Bóng chim sau núi ẩn tàng tiếng hót
Gọi nhau về cư ngụ đỉnh cao ngàn thước
Hoa phù dung nở đỏ dốc đèo mây
Ngày tắt ánh vàng xao xuyến rọi chiều lam
Ánh nguyệt gầy treo lưng chừng đỉnh ngọ
Thoai thoải nhịp buồn kéo người vè câu ca dao cổ kính
Hát chèo thuyền trên sóng nước thâu mành
Hoa phai tím khẽ dòng ký ức
Người về cõi nhớ khốc mông mênh
Cùng nắm tay nhau bay trên tầng mây thẳm
Thời gian con nước miên miết chảy về đâu
Phía tây gió nam thổi lòn hang dế mỏng
Nhịp phách nào còn vang trên dòng Hương ngàn trăm tuổi
Con đò áo tím rưng rức cánh phượng đỏ màu son
Mưa tan trên cổ thành
Rêu trầm tích đan xanh
Cánh buồm nâu rỉ câu chiều bến ngọ
Lục lạc còn reo phương nam rẩy gió
Áo sa phơi cành sen vàng thuở nọ
Câu kinh chiều rụng trên tiếng mõ
Chuông chùa vãng khúc từ ly
Nhịp trống âm vang
Vẳng tự tâm khúc chiết bóng mình
Hát ran trên sóng nước ngàn xưa
Chim gõ kiến lộc cộc
Bọng cây trồng bóng rùa già
Niệm câu Di Đà
Lắng gió xa…
(TCSH435/05-2025)
Tải mã QRCode
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT