Mồ côi
Kính dâng mẹ
Hoàng hôn về trắng cánh đồng
Mẹ đi đâu giữa mênh mông cánh cò
Bâng khuâng con nhặt câu hò
Vịn vài giọt nắng lần dò về thăm
Tìm người trong cõi xa xăm
Dáng như xưa dẫu tháng năm chất chồng
Khổ đau đeo tấm lưng còng
Gieo neo bao sợi tóc bồng với mây
Vẫn còn đây! Vẫn còn đây!
Trầm trầm tiếng mẹ đong đầy yêu thương
Chiều tàn chầm chậm buông sương
Mồ côi con tựa giọt chuông xa chùa.
Chiều cố đô
Ruỗi rong bao tháng năm dài
Tôi về thăm lại hình hài cố đô
Hương Giang chảy mãi về mô?
Hay chăng bến Đục xác xơ dáng chiều
Hoàng thành bóng đổ liêu xiêu
Thời gian hóa hết xanh nhiều rêu rong
Nắng mưa Huế chẳng bạc lòng
Nhớ thương nên Huế oằn cong kiếp người
Mặc trầm chuông mõ còn rơi
Xót xa mà vẫn lả lơi tiếng đò...
À ơi! đau một câu hò
Tuổi xuân gom chỉ khoang đò tái tê.
Đâu rồi cái thuở đam mê
Huế trong tôi đã thuộc về xa xăm
Trách mình sao mãi biệt tăm
Huế ơi! Có kẻ về thăm lỡ làng.
4.8.1993
Tìm tôi
Tôi đi tìm lại dáng mình
Tháng năm rơi rụng tội tình kiếp tôi
Thời gian đá hóa thành vôi
Thời gian tôi hóa thành đồi cỏ hoang
15.4.92
(TCSH59/01-1994)
Tải mã QRCode
THIÊN DI
Võ Văn Luyến - Huỳnh Thúy Kiều - Nguyên Như - Nguyễn Thị Liên Tâm
TRẦN XUÂN TRỌNG
Chung Tiến Lực - Nguyễn Văn Thanh - Lê Viết Xuân - Lê Khắc Dinh - Lê Điểm - Trần Thị Tường Vy
“Uống lầm một ánh mắt/ Cơn say theo nửa đời”. Nhắc hai câu thơ này, có khi nhiều thế hệ học đường sẽ khá bất ngờ vì tuổi trẻ của mình đã từng lẩm nhẩm đọc và nhớ trong cõi tương tư tuổi hoa mộng.
NGUYỄN TRỌNG LĨNH
NHẤT MẠT HƯƠNG
NGUYỄN HỒNG
NGUYÊN QUÂN
KIM LOAN
LÊ NGUYỆT
Ngôn từ là một cách thức tiếp cận mọi khả thể của thế giới quan khá hữu hiệu, mà những con người làm công việc thực hành nghệ thuật tĩnh về lĩnh vực điêu khắc, hội họa và âm nhạc như Lê Trọng Nghĩa luôn mong muốn chạm đến từng khoảnh khắc của sự sống, sự tồn tại.
NGÔ MẬU TÌNH
LÊ HẢI KỲ
HUỲNH THỊ QUỲNH NGA
Đông Hà - Võ Ngột - Bùi Việt Phương - Trần Nam Phong - Nguyễn Thị Bội Nhiên - Lưu Xông Pha - Hà Văn Đạt - Trần Quang Phong
NGUYỄN THỊ KIM NHUNG
NGUYỄN KHẮC THẠCH
Có những lúc tưởng chừng mọi ranh giới giữa thơ và con người thơ không còn nữa. Thấy người là thấy thơ và ngược lại. Nhiều khi bị rợn ngợp không chụp bắt kịp những cái bóng trong vũ trụ của thơ và con người thơ ấy. Nhưng rồi vẫn tiếp tục dõi theo để được khám phá tầng tầng lớp lớp ý tưởng, ngôn từ ngồn ngộn chảy tràn ra mỗi giờ mỗi phút mỗi giây. Với những chiếc đồng hồ tan chảy trong bức tranh The Persistence of Memory, Salvador Dali chọn cách nắm bắt thời gian bằng hội họa, còn anh vẽ thời gian bằng thơ, bất tận, đều đặn như từng nhịp thở tích tắc từ trái tim anh vậy.
NGUYỄN ĐỨC BÁ