Nợ
Nghệ An riêng vết chân mòn…
Gió Lào thổi rát vành tai
điều sâu nhất luôn nghèn nghẹn giọng
người xứ Nghệ vẫn rút ruột mình thành bấc
leo lét chiều quê
đồng khô mắt mẹ mòn nỗi nhớ
trăng nghiêng thân rạ còn mơ
giấc chật vật chơ vơ mùa hạn
mọi lời ru đều hóa kiên cường
chữ đỏ, bùn non
nét chữ mang dáng hình thân phận
giọng nồng khê muối mặn
thấm cả tháng năm gió quẩn thắt lòng
nhớ gió Lào hun tóc
nhớ giọng hò lạc nhịp chiều mưa
cát theo vào giấc ngủ
hoa cau thơm tận cuối câu chờ
mỗi cánh cò qua truông dài xứ sở
chở thêm nặng trĩu chân trời
giữa phố thị xa xôi
giọng quê mình lẫn cùng cơm đọi
bấc tháng năm rụng mỏi chân đèn.
Mảnh trăng
An Giang
nghe câu hát cúi đầu mới hiểu…
Mở ra từ vết chân sông
tràm đước lặng nghe gió hú
mùa nước nổi trời vẽ lên mặt ruộng
bóng xuồng như dấu lặng trôi
Bảy Núi giấc mơ hóa đá
Thất Sơn giấu bóng chư thần
vọng cổ buông mái lá
đờn kìm rơi giọt mắt ai mong
nghìn năm phận nước
nỗi đời cỏ dại rong rêu
dơi bay ngang cửa đình làng
nghe câu hát người cúi đầu mới hiểu
điên điển vàng cơn mộng
lũ rút rồi lúa lại mênh mông
không chịu yên giấc bồi
sông đuổi miết bóng người đàn bà
xuống ghe chợ nổi
ngụm phù sa ngập đầy tiếng mẹ
khói se se vai áo thương hồ
lời kinh cuộn nỗi buồn tháp cổ
giọng Khmer lẫn trống hội bên chùa
cò trắng tìm mảnh vỡ của trăng
cá linh búng vào trẻ con giấc ngủ
Vĩnh Tế neo thuyền chờ lũ
gặp Tịnh Biên ai rủ thắp đèn.
(TCSH439/09-2025)
Tải mã QRCode
Ba bông hoa mang đêm phi qua vườn saoanh và em định mệnh dịu sángmở địa cầu trinh tiếtlửa quàng xanh yếm cổ mùa đông
Cơn lũ xoáy mòn vai mẹGiạt trôi manh áo em thơNhận chìm bếp lửaNhững hạt lúa không biết lội
Em huyền ảo với mùi hương hoa đạiVà trắng trong như một búp sen hồTôi lầm lỡ nói lời vụng dạiKẻ phàm phu tục tử đến sân chùa.
Người nghệ sĩ lang thangMùa xuân chạm khắc nụ cười ẩn sâu trong từng ô vuông cửa khép
Ơi con chim nhỏ của ta ơiBão tố đêm qua đã dịu rồiNước nước vây quanh thành ốc đảoChỉ còn chim nhỏ với ta thôi
...Ta chỉ là hạt bụiGiữa đất trời mênh mông...
ngày tình yêu chớm nởnhững bông hồng ngát hươngbây giờ hoa, em hỡicánh rã rơi lạnh lùng
...Đàn bướm bay quaÔi những đàn bướm cứ bay qua vườn...
...Bao năm dựngđá nằm chơi với rừng...
...Bon chen lắm chỉ mệt ngườiHồn nhiên bố sống cuộc đời hiền lương...
Linh hồn đã bay...
...Hoa giấy có màu sao không nói...
Có ai không? Tiếng kêu ném vào chiều. Mùa xuân im lặng. Nghe rõtiếng những mầm cây cục cựa. Thì ra chiều này chưa gió ở hoàng hôn.
Tôi đi về phía cánh đồngBất chợt nghe tiếng nhọc nhằn lúa hátVọng từ thẳm sâu đất đai trăn trở...
Khư khư ôm bóng Lam Kiềutrăng lùa Cuội xuống phì nhiêu cánh đồng
Áo em màu trắng mịnDưới trăng ngời sáng trongÁo anh sờn vai bạcTrăng sáng xanh màu rong
Chừng hoa hồng kiếp trước đã hoa khôi và hoa lựu cũng từng là đốm lửa
Cánh đồng tuổi thơ gặt gió heo mayNgày cưỡi lưng trâu, diều trăng đêm thả
Hoang vu. Đêm màu xanh trở dạ. Đom đóm lập loè ma trơi. Lũng sâu mưa khóc. Sáng ra rừng lộng lẫy triệu chồi non. Tôi ca vui trong nắng.
Giọng nói chỉ còn thoang thoảngđồng cỏ hoa vàng