Chùm thơ Lữ Mai

08:37 25/09/2025
LỮ MAI

Nợ
     Nghệ An riêng vết chân mòn…

Gió Lào thổi rát vành tai
điều sâu nhất luôn nghèn nghẹn giọng
người xứ Nghệ vẫn rút ruột mình thành bấc
leo lét chiều quê

đồng khô mắt mẹ mòn nỗi nhớ
trăng nghiêng thân rạ còn mơ
giấc chật vật chơ vơ mùa hạn
mọi lời ru đều hóa kiên cường

chữ đỏ, bùn non
nét chữ mang dáng hình thân phận
giọng nồng khê muối mặn
thấm cả tháng năm gió quẩn thắt lòng

nhớ gió Lào hun tóc
nhớ giọng hò lạc nhịp chiều mưa
cát theo vào giấc ngủ
hoa cau thơm tận cuối câu chờ

mỗi cánh cò qua truông dài xứ sở
chở thêm nặng trĩu chân trời
giữa phố thị xa xôi
giọng quê mình lẫn cùng cơm đọi

bấc tháng năm rụng mỏi chân đèn.


Mảnh trăng
            An Giang
                 nghe câu hát cúi đầu mới hiểu…


Mở ra từ vết chân sông
tràm đước lặng nghe gió hú
mùa nước nổi trời vẽ lên mặt ruộng
bóng xuồng như dấu lặng trôi

Bảy Núi giấc mơ hóa đá
Thất Sơn giấu bóng chư thần
vọng cổ buông mái lá
đờn kìm rơi giọt mắt ai mong

nghìn năm phận nước
nỗi đời cỏ dại rong rêu
dơi bay ngang cửa đình làng
nghe câu hát người cúi đầu mới hiểu

điên điển vàng cơn mộng
 rút rồi lúa lại mênh mông
không chịu yên giấc bồi
sông đuổi miết bóng người đàn bà
xuống ghe chợ nổi

ngụm phù sa ngập đầy tiếng mẹ
khói se se vai áo thương hồ
lời kinh cuộn nỗi buồn tháp cổ
giọng Khmer lẫn trống hội bên chùa

 trắng tìm mảnh vỡ của trăng
 linh búng vào trẻ con giấc ngủ
Vĩnh Tế neo thuyền chờ lũ
gặp Tịnh Biên ai rủ thắp đèn.

(TCSH439/09-2025)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Tin nổi bật
  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương

  • Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất