Bài thơ thứ nhất
Ngày mai
ngày mai con sẽ viết bài thơ thứ nhất
tôi nói trên vai ba
khi ba cõng tôi qua buổi chiều bi ve xanh đỏ
đường bờ ruộng chia hoàng hôn thành thửa
nắng chia từng giọt vàng thơ
ô ăn quan
lũ chuồn chuồn tập chơi trên đám ruộng
bùn nâu mạ nõn
tôi còn nghĩ về bài thơ thứ nhất.
Chẳng phải con đã có rồi sao, ba nói
bài thơ thứ nhất có hình chiếc nón
mẹ che nghiêng cả mặt trời
con chạy lon ton
chiếc nón nhấp nhô bờ tre hóp
tóp mỡ hành khô bánh bèo bánh nậm
giỏ xách rổn rảng
mẹ mang chợ về trong tiếng lanh canh
lồng ngực con vừa tròn gian bếp
con trốn vào nón mẹ nằm mơ
và con có bài thơ thứ nhất
khi con nói với ba
chiếc nón thênh thang như một mái nhà.
Chẳng phải con đã có rồi sao, ba nói
bài thơ thứ nhất là âm thanh sau thớ vỏ bạch đàn
con bửa củi ngày đêm cặm cụi
gõ huyền thoại lên thớ gỗ màu tro
huyền thoại già như bàn tay của cố
có âm thanh cất lên từ khoảng trắng
và có bài thơ thứ nhất
khi con nói với ba rằng con đã biết
một cổ tích sau lớp vỏ sần sùi.
Chẳng phải con đã có rồi sao,
bài thơ thứ nhất là mùi thơm của giấy
trang vở ô li
lần đầu tiên con biết
điều kỳ diệu chạy trên từng dòng kẻ
con ghi âm tiếng mẹ đẻ của mình
có vầng trăng ngủ dưới đáy khe xa
có tương lai ngủ dưới một mái nhà
và có bài thơ thứ nhất
khi con nói với ba
trang giấy thơm như một cánh rừng già.
Chẳng phải con đã có rồi sao
bài thơ thứ nhất là vị hăng của nắng
nếm nghe mằn mặn
tóc con rơm rạ mùa hè
có cánh đồng ướt đẫm lưng ba
có giấc trưa giòn giòn lúa khén
có bài thơ từ ấy chào đời
khi con nói với ba con đã biết mồ hôi không được ngọt.
Chẳng phải con đã có rồi sao
bài thơ thứ nhất là buổi chiều xót xáy
con chạy trên cánh đồng
và con cứ chạy
đừng ngoảnh lại tìm
bài thơ thứ nhất
căn cước làm người
đã viết sẵn trong tim.
Vườn ươm mùa thu
Cô gái nhỏ mặc chiếc đầm vàng nhảy lò cò dưới tán cây
Thi thoảng dừng lại nhặt một mảnh vỡ tiếng ve chiều hạ biếc
Cất vào trong trí nhớ
Mỉm cười nghĩ ngợi
“Giá một lần thành con ve nhỏ
Trên trái mùa hè
Treo ngược màu xanh.”
Đang lúc say sưa
Cuộn tròn trong nếp nghĩ
Đôi chân mộng mơ nhảy khỏi vòng tròn mình đã vạch
Chạm phải mùa hè, chiều nhòe nhoẹt mưa
Mưa trên đầu cô bé
Nhòe nhoẹt tóc
Mưa trên tàng cây khóc
Nhòe nhoẹt những bông hoa đang lớn
Nhòe nhoẹt xác hoa phai
Cô bé vẽ lại những bông hoa đã mất
Rèm mi cong ướt trĩu một hoàng hôn
Nhưng chẳng giống, chẳng bao giờ giống nữa
Những bông hoa chỉ đến một lần
Như tuổi trẻ.
Cô bé đó là em ngày anh đến
Anh không mỉm cười không một lời an ủi
Anh chỉ nói hãy là một bông hoa
Dưới tán bốn mùa.
Em đi qua miền đất nơi mùa hè bỏ lại
Sống cạn
Những buổi chiều màu xám vắt ngang khung cửa nhỏ
Chỉ còn xác mùa hè trên đôi tay vụn vỡ
Đã đi rồi, cô bé đã đi rồi
Cô bé mặc chiếc đầm vàng nhảy lò cò dưới tán cây không bao giờ
về lại nữa
Em chôn cất con ve nhỏ của mình.
Anh nói đừng tiếc những bông hoa đã mất
Hãy ươm mùa hoa mới trên mảnh đất trống mùa thu.
(TCSH438/08-2025)
Tải mã QRCode
TRẦN VẠN GIÃBài nhã ca mùa xuân
NGUYỄN HOADự cảm
Nguyễn Khắc Thạch - Võ Quê - Trần Quốc Toàn - Thục Quân - Nguyễn Loan - Nguyễn Văn Phương - Thái Doãn Long - Vương Hồng Hoan - Nguyễn Khoa Như Ý - Lê Viết Xuân - Đỗ Văn Khoái - Thanh Tú
Hoàng Phủ Ngọc Tường - Nguyễn Sơn Nhân - Lê Thị Hường - Phạm Nguyên Tường - Ngô Cang - Hồ Thế Hà - Ngô Minh - Mai Văn Hoan - Nguyên Quân - Đoàn Thương Hải - Ngàn Thương
Phạm Tấn Hầu - Văn Hữu Tứ - Dương Lễ - Nhất Lâm - Văn Cầm Hải - Phan Trung Thành - Trương Quân - Lê Tấn Quỳnh - Hồ Trường An - Hải Yến - Tôn Nữ Như Ngân - Thủy Chi
Tóc Nguyệt - Huỳnh Minh Tâm - Cát Du - Anh Nguyễn - Hải Trung
ĐÀO DUY ANHLời nói dối
TUỆ GIẢI NGUYỄN MẠNH QUÝKhúc tình tự dòng sông
LTS: Ngày 10-12-2009, thi sỹ Nguyễn Trung Bình đã qua đời sau cơn bệnh. Anh sinh ngày 10/5/1968 tại thị xã Hội An. Sau khi tốt nghiệp Khoa Ngữ văn, ĐH Tổng hợp Huế (1991), thi nhân đã lang bạt khắp nơi rồi về sống ở Sài Gòn suốt hơn 15 năm qua với đủ nghề gắn liền với thơ, sách và nghệ thuật.
Nguyễn Thái Sơn - Nguyễn Hiệp - Chu Minh Khôi - Hà Huy Tuấn - Nguyễn Thánh Ngã - Minh Tự - Diệp Thảo Minh Dzương - Hàn Nhật Châu - Bá Vi Tuân
NGUYỄN HỮU HỒNG MINHTổ quốc
LGT: Quê ngoại xứ Huế, quê cha gốc Bắc nhưng Nguyễn Thị Ánh Huỳnh lại là con gái Cần Đước, Long An. Chị đã xuất bản 3 tập thơ, nhận một số giải thưởng thơ. Nhưng những điều đó với chị không quan trọng bằng việc làm thơ để “khiến ta được giải phóng khỏi bản thân mình để thử làm kẻ khác, làm chim muông cây cỏ, sương gió... ngu ngơ hơn, huyền ảo, linh diệu hơn”, và nữa “để làm mình làm mẩy với phận số cô đơn của mình, được giải toả, được thoát khỏi cái chật hẹp của tham - sân - si...” (tự bạch).
Nguyễn Văn Tam - Mai Thanh - Cao Hạnh - Phan Văn Chương - Nguyễn Hoa - Từ Hoài Tấn - Ngàn Thương - Vân Anh - Trần Hữu Lục - Lê Tấn Quỳnh
Đào Phương - Hồ Trường An - Văn Lợi - Nguyễn Lương Hiệu - Đoàn Mạnh Phương - Phan Đình Tiến - Nguyễn Thanh Mừng - Trương Quang Thứ - Nguyễn Thụy Kha - Lê Quốc Hán - Phụng Lam
LƯƠNG NGỌC AN (Trích Phác thảo những lời ru)
Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thánh Ngã - Trần Tịnh Yên - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Nguyễn Quang Hưng
Lê Lâm Ứng - Nguyễn Sĩ Cứ - Lê Viết Xuân - Nguyễn Sơn Nhân - Nguyễn Ngọc Phú - Minh Quang
MAI VĂN PHẤNMũi tên bóng tối
LÊ THANH NGANgười thổi sáo
Trịnh Thanh Sơn - Nguyễn Văn Thọ - Phan Xuân Sơn - Lãng Hiển Xuân - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Lê Hoa - Lê Khánh Tuyết - Vương Hồng Hoan - Hà Vũ Giang Châu