Như giấc mơ mọc giữa rừng xanh
ngày em quay về
núi chỉ còn đá xám xóa sạch dấu chân
cầu thang nhà sàn không bậc bước
lửa cháy chẳng thành hơi ấm
thổ cẩm dệt từ những tiếng khóc khan
khúc kèn môi hóa thạch
tôi thành xa lạ mắt người đàn bà đã từng trắng đêm tìm nhau
trong bóng tối và mơ
những giấc mơ quay về ngày em dối núi
không đếm chín bậc cầu thang
bỏ lại gian bếp tro tàn
lời khan chẳng còn sắc thổ cẩm
mầm đá chia con đường đôi ngả
giật mình bụi đỏ
mắt người mất ngủ trong tôi
tôi muốn em suốt đời đừng rời xa núi
như giấc mơ mọc giữa rừng xanh.
Miên lặng
đèn vàng ngang qua thành phố
thành phố có nghĩa địa mù
vỉa hè mọc đầy gió chướng
rợn lòng
tôi mặc thêm bóng cây,
những bóng cây nối nhau khuất dần vào cõi âm u
từ nghĩa địa mù
thành phố nhập nhèm bóng tối
ngày cũng là bóng tối
người cũng là bóng tối
hấp hối đèn vàng
mùa gió nhai nhuyễn nỗi buồn ném vào thành phố
buồn thẳm bóng người
nghĩa địa mù lưu vong
vàng lên
miên lặng.

(TCSH436/06-2025)
Tải mã QRCode
LÊ HOÀNG ANH
THANH THẢO
DUYÊN AN
NGUYỄN THÁNH NGÃ
VŨ TUYẾT NHUNG
HUỲNH MINH TÂM
ĐÔNG HÀ
THY NGUYÊN
TRẦN VĂN LIÊM
ĐINH TIẾN HẢI
Nguyễn Hữu Quý - Bùi Sỹ Hoa - Nguyễn Đức Hưng - Trần Huy Minh Phương - Hoàng Vũ Thuật - Lâm Bằng - Tô Ngây
NGÔ QUANG HUỆ
NGUYỄN QUÂN
Những câu thơ của Trần Việt Hoàng như áng mây không ở lại mà điểm xuyết bóng mình trên dòng thời gian. Hình ảnh thơ là thế mạnh trong thơ Hoàng, soi thấy giấc mơ hao gầy, chái bếp của mẹ, lũy tre sân nhà, mái rạ tẩm đầy nhớ thương, soi thấu “tiếng chuông vọng mòn đỉnh núi”.
KIM LOAN
LÊ HẢI KỲ
VÂN PHI
PHAN LỆ DUNG
LÊ VIẾT HÒA
Võ Kim Phượng - Nguyễn Hồng Vân - Huỳnh Thị Quỳnh Nga - Ngô Mậu Tình - Vĩnh Thông