Mùa cũ
Bỗng dưng thấy lòng mưa vườn cũ
Lá khô hoai mục tự bao giờ
Người đi cỏ mọc thành trận mạc
Hoa cũng đành Mùa hương ấy phôi phai.
Bỗng dưng thấy lòng là ngọn gió
Lửng lơ không biết thổi phương nào
Tám hướng bốn phương
Đời quá rộng
Tự mình ôm một bóng hoàng hôn.
Bỗng dưng ta muốn về an trú
Dưới góc hoàng lan thơm tiếng chim
Lặng im nghe lá rơi trên lá
Ta với người
Mùa yêu cũ lãng quên.
Uống trà chờ sen nở
Ngôi sao mai lung linh phía chân trời
Thềm sương rơi
Nụ sen ngọc ngà hé mở
Không gian im tiếng thở
Chờ một đóa thiền hoa
Sen là nàng thơ hay một vị nữ hoàng
Thời khắc ấy sương mờ dâng bảng lảng
Làn khói trà nhẹ nhàng ve vuốt
Đôi cánh xiêm y lộng lẫy thiên thần.
Chờ sen chờ nắng
Chờ bình yên lên
Chờ lòng tĩnh tại
Chờ mai an nhiên
Sen ngời một đóa vô biên
Bình minh nắng ấm êm đềm tỏa hương.
(TCSH57SDB/06-2025)
Tải mã QRCode
TỪ HOÀI TẤN
HOÀNG VŨ THUẬT
MAI VĂN PHẤN
PHÙNG TẤN ĐÔNG
Trương Đăng Dung - Hồ Thế Hà - Đông Hà - Phạm Nguyên Tường - Trần Ngọc Trác - Lê Hưng Tiến - Nguyễn Man Kim - Hà Duy Phương - Phan Trung Thành - Hường Thanh - Lâm Hạ - Vũ Thiên Kiều - Trần Thị Tường Vy - Lê Vĩnh Tài - Bạch Diệp - Nguyễn Văn Vũ - Đinh Thị Như Thúy - Nguyễn Thanh Mừng - Lê Tấn Quỳnh - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Hạnh Ngộ - Nguyễn Hữu Trung - Phan Lệ Dung - Trương Đình Phượng - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Tất Hanh - Ngàn Thương - Phạm Quyên Chi - Anh Thư
THÁI KIM LAN
TRẦN VẠN GIÃ
NGUYỄN ĐỨC TÙNG
LƯƠNG NGỌC AN
Nguyễn Thị Thúy Hạnh từng viết “Thơ ca, chẳng phải sao, trước hết là lời tự sự của/ về thân phận?” (Những chuyển động chữ), và trong một bài thơ khác, lại viết: “Sau lưng tôi/ Một chiếc bóng bị thương” (Hà Nội)...
Huỳnh Gia - Lê Hào - Bùi Kim Anh - Nguyễn Hàn Chung - Phan Nam - Nguyễn Chí Ngoan - Võ Văn Luyến
SƠN TRẦN
NGUYỄN THÁNH NGÃ
TRẦN HUY MINH PHƯƠNG
PHAN DUY
ĐÔNG TRIỀU
NP PHAN
NAM NGUYÊN
NGUYỄN HOÀNG THỌ
Trần Thu Hà - Nguyễn Thiền Nghi - Trần Văn Liêm - Đặng Văn Sử - Trần Đức Tín - Trần Thanh Thoa