Chùm thơ Hồ Minh Tâm

14:53 23/05/2025
HỒ MINH TÂM

Nhìn về phía gió

linh ứng điều gì chẳng rõ
tôi nhìn về phía gió
những dấu hỏi treo ngang đường chân trời
lung linh. nắng
lung lay. nắng
khô dần

biển & những câu thơ - lâu lắm rồi
những con tàu nhớ tiếng buồm xưa & những câu thơ - lâu lắm rồi
bãi cát dài đêm trăng no mắt em... & những câu thơ - lâu lắm rồi
con còng gió giật mình
hốt hoảng trốn mình hang lạ
đầu sóng ngàn đời xưa
đầu sóng ngàn đời nay
đầu sóng ngàn đời sau
trắng lóa

tháng ba
tôi ngồi với Lâm*
tôi ngồi với Diên*
tôi ngồi với trái tim con tàu 628
tôi ngồi nghe tiếng đất liền tiếng biển

họ kể:
đêm là tàu. cũng bình thường thôi anh. trước biển. nhiều khi ta
bất lực mù lòa
vợ là đêm trăng xa
ngày là tàu. cũng bình thường thôi anh...
mẹ cha quê nhà là ngày gần gió bão...
cũng bình thường thôi anh
cũng bình thường thôi anh
thấm tháp gì đâu giữa lòng sâu biển nén chịu trăm điều

giữa trùng khơi, con tàu là con ngươi của sự thật
giữa trùng khơi, con tàu như một ký tự nhỏ nhoi
giữa ngàn trang sách
...
628
hai ba bốn năm sáu bảy chủ nhật
981
hai ba bốn năm sáu bảy chủ nhật
những con số cũng bình thường, và
dễ đọc
như mười ba lần căng da đỏ bầm vết xước
cắn răng ngậm biển vào trong
...
cũng bình thường thôi anh
cũng bình thường thôi anh

chúng tôi cười...
cửa sổ. nắng
long lanh.

biển tháng ba linh ứng một điều gì chẳng rõ
tôi tiễn linh hồn mình về với biển
gió khơi ùa vào
mùi xanh xanh.

----------------
* Lâm & Diên là thuyền trưởng và Chính trị viên của tàu kiểm ngư 628. Bài thơ này lấy cảm hứng sau khi trò chuyện về vụ dàn khoan 981.



Thư viết giùm con

ba ơi
con chưa biết gì nhiều
về tình yêu
về cuộc sống
càng chưa biết gì về hạnh phúc hay sự khổ đau
sau tiếng trống tan trường
thẫn thờ con giữa phố
trước mắt con, thành phố đầy ắp tiếng cười
vui sướng của con là điểm 9, điểm 10
 được đi giữa hai người
- tay này níu giữ bàn tay ba
- tay này trong lòng tay mẹ
hạnh phúc của con và cả bài học chiều nay của con được chở che

bạn của con như thế, và
chúng thường hỏi con sao ba Ngọc chẳng đón Ngọc bao giờ

ba ơi
trước cổng trường con có một bức tranh to
họa gì đó - về hạnh phúc gia đình
khuya nhớ ba giật mình
tiếng mưa trên mái
khóc
bức tranh nhòe trong giấc mưa

ba mẹ ơi!
thế hạnh phúc của ba mẹ là gì?

- con thấy không
trên bầu trời
đám mây kia…
 tích tụ bao ngày những hạt nước li ti gọi là hơi nước
như hơi nước bốc lên từ nồi cơm điện nhà mình
những đám mây như mái nhà kia
 góp nhặt những hạt nước li ti từ bao ngày ấm áp
rồi vỡ thành mưa khi lạnh lẽo tràn qua

hạnh phúc của ba
hạnh phúc của ba…
 nói được với con đôi điều như thế
- ấm áp thì mỗi ngày tích tụ
- băng lạnh thì dễ vỡ tan

con cũng thích mưa.
nhưng con sợ giữa bầu trời những mái nhà sắp vỡ!

ba ơi
chiều nay lại tan trường
con sau cùng, một mình vẫy tay bè bạn
ba - suốt ngày mong manh biên giới
con - chiều nào cũng trống một bàn tay
không khoe điểm 9 điểm 10
lặng câm bài học mới
lủi thủi.
phố đông.
mắt con nhòa nắng
ba ơi…

(TCSH434/04-2025)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Tin nổi bật
  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương

  • Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất