Ngọn đèo Hải Vân
Đường vượt sương giăng đỉnh
Hơn hai chục năm ròng mới đi qua
Kháng chiến ý chí cao vời
Anh giải phóng quân ơi!
Tảng đá chênh vênh con đường đèo
Mong dựng trời sừng sững
Bước hành quân
Đặt chân, dấu giày bộ đội
Lời chào đại ngàn rưng rưng…
Ngọn gió nồm nâng bồng bềnh mây trắng
Bên biển cả vỗ trắng
Sóng trào tuôn những đoàn xe tiến thẳng
Như sấm ầm vang quân reo
Dưới đôi chân đạp núi
Đèo lượn mây chùng mặt biển hạ thấp
Thung vực dậy khí phách
Tầng nấc lên cao chuỗi ngày vội vã
Bạch Mã kéo nắng, dựng thành đồng
Sông núi chờ anh
Phía trước người mẹ Quảng Nam đợi chờ
Thành phố gọi anh về
Đồng bằng, ruộng đồng, dòng sông trông ngóng
Vỉa đá ngàn năm khắc ghi quê hương chọn bờ bến
Con đường xuyên suốt Bắc - Nam
Để quyết chí giữ yên lành dải đất hình chữ S
Viết nên khúc quân hành
Mùa xuân thắm tươi gấm vóc
Trèo đèo thì mặc đèo cao
Vượt hiểm nguy
tinh thần hơn non cao mơ ước
Bộ đội bất chấp
ráng chân trời pha đỏ điệp trùng
Mang vác trên vai bền bỉ
Vách đá còn mùi khét lẹt mảnh đạn pháo
Giặc bị đẩy lùi về phía ấy…
Không sờn lòng
tuổi xuân anh siết chặt lời hứa hẹn
Dấu vết nơi đặt ba lô
Không phải là dấu giày trên tảng đá
Chưa kịp ghi trang nhật ký
Chưa nhắn lời ước ao
Hớp ngụm nước bi đông mát lành
Anh vồi vội chỉ vạch con đường…
Dáng như cột mốc lưng đèo ráng đỏ
Lao vút
Dốc tuôn vô cùng
Mùa hứng cánh én lượn chao
Dừng chân, nhen bếp lửa
Mở đầu Hải Vân non nước thề hẹn
Biển ngời xanh lô xô hắt viền đường cong
Đến bây chừ
Dấu vết hành quân
Anh giải phóng quân khát vọng hòa bình
Ngọn đèo - khúc tráng ca.
Cao nguyên đá
Lồng lộng con đường lên biên cương
Hoa tam giác mạch vờn chao bờ đá
Đá reo thắp ánh mặt trời
Lên xanh non nước Cổng Trời1 mênh mang
Lấp lánh quân hàm xanh
nghiêng nương ngô mượt mà
Yêu đến thế, đường khắc chạm chân trời
Bước chân chiến sĩ biên phòng
Đạp cỏ tranh, lội rừng
Nắng dội khát suối sâu
Vực sông nào, ý chí còn cao!
dâng quyện tình yêu quê hương tha thiết
Vi vút cánh chim chao đường viền trập trùng
Con đường dựng ngược vách đá
Bất chấp cheo leo
ngắm sắc hoa ánh cuộn khói sương
Phả hơi ấm bàn chân
Con đường gìn giữ mái trường em thơ...
Con đường đánh nhịp hoan ca cùng non sông
Rèn đôi chân vượt đá mềm, gian khó
màu hoa đậm đà bản sắc
Thủy chung như mạch ngầm tình yêu chảy mãi
Cơn mưa tưới đậm tinh khôi
Khôn nguôi màu hoa tam giác mạch
Tím miên man
Cao nguyên đá.
------------------
1 Cổng Trời ở huyện Quản Bạ, tỉnh miền núi biên giới Hà Giang.
(TCSH433/03-2025)
Tải mã QRCode
TỪ HOÀI TẤN
HOÀNG VŨ THUẬT
MAI VĂN PHẤN
PHÙNG TẤN ĐÔNG
Trương Đăng Dung - Hồ Thế Hà - Đông Hà - Phạm Nguyên Tường - Trần Ngọc Trác - Lê Hưng Tiến - Nguyễn Man Kim - Hà Duy Phương - Phan Trung Thành - Hường Thanh - Lâm Hạ - Vũ Thiên Kiều - Trần Thị Tường Vy - Lê Vĩnh Tài - Bạch Diệp - Nguyễn Văn Vũ - Đinh Thị Như Thúy - Nguyễn Thanh Mừng - Lê Tấn Quỳnh - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Hạnh Ngộ - Nguyễn Hữu Trung - Phan Lệ Dung - Trương Đình Phượng - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Tất Hanh - Ngàn Thương - Phạm Quyên Chi - Anh Thư
THÁI KIM LAN
TRẦN VẠN GIÃ
NGUYỄN ĐỨC TÙNG
LƯƠNG NGỌC AN
Nguyễn Thị Thúy Hạnh từng viết “Thơ ca, chẳng phải sao, trước hết là lời tự sự của/ về thân phận?” (Những chuyển động chữ), và trong một bài thơ khác, lại viết: “Sau lưng tôi/ Một chiếc bóng bị thương” (Hà Nội)...
Huỳnh Gia - Lê Hào - Bùi Kim Anh - Nguyễn Hàn Chung - Phan Nam - Nguyễn Chí Ngoan - Võ Văn Luyến
SƠN TRẦN
NGUYỄN THÁNH NGÃ
TRẦN HUY MINH PHƯƠNG
PHAN DUY
ĐÔNG TRIỀU
NP PHAN
NAM NGUYÊN
NGUYỄN HOÀNG THỌ
Trần Thu Hà - Nguyễn Thiền Nghi - Trần Văn Liêm - Đặng Văn Sử - Trần Đức Tín - Trần Thanh Thoa