Chinh phục

10:13 25/01/2010
SƠN “Em có nhớ anh không?”“Em nhớ cả ngôi nhà nữa!”“Em sẽ trở về chứ?”“Em!… em!…”“Anh sẽ chờ.”***

Bạn bảo tôi: “Phương pháp tốt nhất trong tình yêu là không cần phương pháp nào cả”

Tôi phản đối: “Không! Tôi sẽ chứng minh, cho tôi 6 nghìn đồng”

“Nhưng để làm gì?”

“Tình yêu cần phương pháp, và 6 nghìn đồng”

Tôi theo đuổi một nàng bán thuốc. Bằng 16 nghìn đồng để mua 20 hộp thuốc đau mắt, cho mỗi buổi sáng vào một giờ cố định. Và bán lại cho mẹ cô với giá 10.000 đ. Chỉ để nói cho cô rõ một điều “Tôi đến đây không phải để mua thuốc. Đó là cái cớ để mỗi ngày tôi đều được nhìn thấy cô”. Người con gái cúi gằm đôi má ửng hồng.

Bạn im lặng không nói gì khi tôi đưa cô ấy về phòng, bạn mở cửa và bắt gặp chúng tôi với nhau. Tôi giơ tay làm điệu một gã cao bồi miền tây đấu súng:

- Cạch! và rầm...

Bạn sập cửa và lẳng lặng bỏ đi cùng với người yêu của mình.

Cuộc chơi kết thúc.

***

Bạn bảo tôi: “Tình yêu không thể bắt đầu từ thủ đoạn”

“Không, tôi sẽ chứng minh. Tôi cần một chiếc khăn tay, một hộp oxy già”

“Lại định làm gì nữa thế?”

“Tình yêu cần thủ đoạn, và ôxy già”

Tôi lại chiến thắng - một nàng hoa khôi như mộng, bằng vở kịch cướp giật. Mà ở đó tôi vừa là đạo diễn vừa là diễn viên chính, và những kẻ đóng thế là lũ em út của tôi. Tôi đổ oxy già vào vết thương, tôi buộc lại bằng chiếc khăn tay, Và kịp biến mất khi cô bé còn ngơ ngác, chưa nói lời cảm ơn.

Và cái gì đến sẽ đến! Đối với một kịch sĩ tài năng, tôi biết điều quan trọng nhất là tạo ra tình huống và đẩy nhân vật của mình vào đó, rồi theo qui luật, cái gì đến sẽ phải đến.

Tôi đưa nàng về phòng. Vẫn là ngôi nhà tôi và bạn sống chung. Vẫn là bạn bắt gặp chúng tôi.

- Cạch... Rầm!..

- Cuộc chơi lại kết thúc.

Bạn ra đi cùng người tình của bạn.

Tôi mỉm cười.

“Nhưng đó không phải là tình yêu - Bạn nhìn tôi bằng ánh mắt buồn”

“Yêu à?”

Tôi cười, mai mỉa

“Tình yêu ư?”

***

Có lần tôi hỏi bạn: “Tại sao bạn lại yêu người ấy, tình yêu của bạn bắt đầu như thế nào? Và sẽ đi đến đâu…”

Bạn trả lời: “Tôi cũng không biết tại sao tôi yêu! Tình yêu của chúng tôi bắt đầu từ đâu, tôi cũng không biết nữa, nhưng chúng tôi hiểu nhau, tôi sẵn sàng chấp nhận hi sinh. Có khi tình yêu bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt rất đời thường. Với tôi nó sẽ đi đến suốt cuộc đời.”

Tôi cướp lời bạn: “Chỉ là lí thuyết suông.

Tôi... Tôi sẽ chứng minh” - bạn nói.

Lần đầu tiên tôi thấy bạn tức giận, chủ động và cương quyết đến thế.

Tôi mỉm cười: “Bạn cần gì ở tôi? 6 nghìn đồng, khăn tay hay oxy già?”

Bạn gật đầu.

“Chúng ta đánh cờ đi!”

“Nhưng tôi luôn thua. Tôi sẽ không cố gắng chứng minh nếu mình luôn là người thua cuộc”. Tôi lên giọng khiêu khích.

“Bạn có biết tại sao luôn thua tôi không, vì khi đánh cờ bạn luôn nghĩ cách để chiến thắng, nên rất lộ nước, tôi luôn học cách làm thế nào để mình khỏi bị thua trước đã”

***

Tôi bị tai nạn xe. Bạn dùng 6 nghìn đồng tôi đưa mua oxy già, lau sạch vết thương cho tôi, và buộc lại bằng chính chiếc khăn tay của tôi. Bạn lẳng lặng bỏ đi, cùng người tình, tôi ngơ ngác không kịp nói lời cảm ơn.

Bạn mua cháo và bón cho tôi từng thìa, tôi nhìn bạn với cặp mắt trẻ thơ nhìn người chăm bẵm. Bàn tay bạn chạm vào da thịt tôi giống tay má tôi vậy... Bạn lẳng lặng bỏ đi cùng người tình. Có điều gì khang khác trong tôi, tôi ngờ ngợ... “Lần đầu tiên tôi thấy mình cô đơn, trống trải trước thực tại, giữa thế giới đông người. Hay mình đã thay đổi? Mình thật ngớ ngẩn”…

Tôi cười tôi.

***

Tôi cùng bạn chơi trò đế chế (Games là cách giúp người ta chạy trốn thực tại, chạy trốn nỗi cô đơn bằng việc bước vào thế giới ảo)

Tôi định đầu hàng khi cuộc chiến còn chưa kết thúc.Bạn không đồng ý, bạn vây tên nông dân cuối cùng của tôi, bằng cả hai trăm quân, sau khi đã tiêu diệt toàn bộ các đạo binh bên phía đối phương.

Vòng vây của bạn khép kín dần xếp thành hình trái tim...

Tôi mỉm cười.

***

Đêm!

Bạn và tôi trở về trong căn nhà hai đứa vẫn sống, tôi im lặng, bạn cũng im lặng. Chỉ những ánh mắt là nói thật nhiều. Tôi tin loài người còn một hệ ngôn ngữ khác có sức truyền đạt thông tin lớn hơn bất kì tiếng nói nào. Ngôn ngữ của sự im lặng.

Im lặng và Im lặng.

Tôi lùa tay tắt công tắc và kéo bạn vào lòng - bạn đẩy tôi ra, “Đừng! đừng thế”.

Tôi giữ chặt bạn hơn trong tay mình: “Hãy im lặng nào! Chỉ một phút thôi… 1 phút thôi” tôi nói qua hơi thở…

Bạn chống cự nhưng yếu ớt… rồi… Im lặng!

Ngực tôi thổn thức bởi nhịp thở gấp, bởi hơi ấm truyền qua da thịt....Tạo nên cơn địa chấn là những cái rùng mình nổi gai ốc. Màn đêm là kẻ đồng lõa với hai con người trong một căn phòng không ánh sáng. Tôi đặt lên môi bạn một nụ hôn, thật chậm!... thật chậm!... Không gian như tan chảy. Mùi hương con gái của bạn làm tôi ngây ngất, với tôi đó là thứ hương thơm quyến rũ hơn tất cả hương hoa trên thế gian này…

Khi hai điện cực trái chiều chưa kịp chạm vào nhau. Bỗng…

Cạch…! Và… Rầm!...

Đèn vụt sáng, bạn sập cửa, bỏ chạy với gã trẻ trai đứng dưới nhà...

Tôi chới với lao theo...

Hụt hẫng.

***

Qua điện thoại, giọng bạn run run, ngực tôi thổn thức, đau nhói, trống rỗng:

“Em có nhớ anh không?”

“Em nhớ cả ngôi nhà nữa!”

“Em sẽ trở về chứ?”

“Em!… em!…”

“Anh sẽ chờ.”


Em không trở về nữa.

Tôi nghe gã nói thế và chính tôi nhận được thiếp mời từ tay gã - chồng sắp cưới của em - Cái thằng cha có khuôn mặt đẹp, luôn lặng lẽ với nụ cười mỉm.

Hôm nay là ngày tổ chức hôn lễ.

Hôm nay!...

Em không về nữa.

Thằng đàn ông trong tôi bật khóc. Nước mắt hóa men cay. Đắng chát.

Lần đầu tiên tôi hiểu: Bạn đúng!

***

“Điều cần chứng minh đã được chứng minh. Đúng không.. anh bạn?” Lần gặp ấy, bạn cho tôi biết thêm một điều: Cái Gã mà tôi vẫn gọi là tình nhân của bạn ấy lại chính là em họ của “bạn tôi.”

Cạch!… Rầm.!

Bạn sập cửa bỏ đi, với một nụ cười và một cái nháy mắt, sau khi đã nói với tôi tất cả.

- Mà tất cả là gì?

- Im lặng

- Một nụ cười

- Một cái nháy mắt

“Tôi hiểu… tất cả?...!”

Nhanh như một viên đạn, tôi lao vút theo. Nhưng chợt sững lại.

- Tôi bị tai nạn?

- 6 nghìn đồng

- Oxy già?

- Chiếc khăn tay?

- Tôi đã đưa cho bạn!

“Tôi hiểu. Tất cả.!

S.
(251/01-2010)



 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • TRẦN BẢO ĐỊNH

    “Bần gie lửa đóm sáng ngời
    Rạch Gầm soi dấu muôn đời uy linh! ”
    (Ca dao)

  • VÕ CÔNG LIÊM
         Tặng: Mai Ninh

    Buổi mãn khóa ra trường ở Đại học Văn Khoa vào một sáng trời trong, gió từ sông thổi lên, len vào những mái tóc thề lả lướt, ướt mượt trông gợi cảm.

  • LÊ MINH PHONG

    Người đàn ông miền quê lại dừng xe để sờ lên xác vợ mình. “Còn ấm lắm em à.” Ông nói và bỏ mặc những ánh mắt sợ hãi của dòng người trên phố. “Ta về thôi em.” Người đàn ông nói.

  • PHẠM DUY NGHĨA

    Chiếc áo kẻ màu tím sẫm.
    Một chiều thu ảm đạm tôi rời công sở sớm hơn thường lệ. Trên đường về qua khu chợ ven đô, tôi quyết định tìm mua một chiếc áo hàng thùng.

  • CUNG TÍCH BIỀN

    Dòng họ Trần cụ Lội được tiếng là sống lâu, ai nấy thân thể cường tráng, tính tình có hơi ương ngạnh nhưng tình dục rất bền.

  • TRẦN BẢO ĐỊNH

    Phận má hồng

    “Trời xanh quen thói má hồng
    đánh ghen”
    (Truyện Kiều)

  • VŨ VĂN SONG TOÀN

    Pháp trường.
    Cơn mưa thu bất thần ập xuống. Bãi hành quyết lấp xấp nước. Dòng nước trộn máu đỏ chảy về phía bờ sông. Cờ phướn phấp phơ trong gió lạnh. Mùi tanh lợm cuốn đi bốn phía.

  • MỘC MIÊN

    “Trời ơi là trời, sao tôi khổ vậy trời! Mày báo tao gần ba mươi năm trời chưa đủ sao?”

  • TRU SA

    Tôi từ sớm để chuẩn bị cho ngày hôm nay. Để mọi chuyện thuận lợi, tôi đã phải bước đi thật rón rén, tránh những âm thanh quá lớn có thể đánh thức bà ta.

  • TRẦN BĂNG KHUÊ

    1.
    Mùa hè sắp hết.
    Và cơn hấp hối của kẻ sắp rời khỏi thế gian bạc nhược.

  • HÀ KHÁNH LINH

    Làn sóng người mỗi lúc một dày hơn, ai cũng lách mình cố tìm một vị trí thuận lợi hơn để thưởng thức các tiết mục quá hay quá đẹp…

  • PHẠM DUY NGHĨA

    1.
    Nhà tôi ở trong thung lũng. Nhiều năm trước, khi tôi còn là một cô gái nhỏ, vùng tôi ở được chứng kiến một sự lạ thường.

  • VĨNH NGUYÊN

    Cho đến bây giờ, người dân hai làng Vĩnh Tuy, Trung Trinh đều không biết hai ông Kẻ Khoán họ gì, tên gì? Chỉ biết rằng họ rất “nổi tiếng”. Nhân một mâu thuẫn về đất ruộng, hai ông cãi nhau, đánh nhau đến kiệt sức rồi chết cùng một lúc ngoài đồng. Họ thành nấm mộ chung, còn gọi Mả Ngài!

  • TRẦN THÙY MAI

    Bây giờ, Ng. cũng không nhớ tại sao hai người lại chọn cái thị trấn xơ xác ấy làm nơi gặp gỡ. Mười năm trước họ không biết gì về nó, ngoài địa danh bất chợt nhặt ra từ trí nhớ mông lung, địa danh mơ hồ, gợi lên một vùng đất xa xôi ven biển.

  • NHỤY NGUYÊN

    Sao tôi không dừng lại. Tại sao tôi vẫn bước trong lúc nàng phía sau. Lùi xa hun hút. Sao tôi không lội ngược ký ức vớt nàng lên dưới những tiềm thức vọng động. Sao nàng lại ẩn dưới bề sâu tâm thức tôi.

  • PHẠM THỊ THÚY QUỲNH

    Bệnh viện tựa chú voi trắng rầu rĩ, rệu rã vì tật bệnh và mùi thuốc bứ đặc. Ngoài nhà chờ, la liệt người nằm trên những chiếc ghế gỗ dài đã mục ruỗng, vài người nhà bệnh nhân ủ rũ tựa vào thành ghế chờ đợi tới lượt làm các xét nghiệm cần thiết để thân nhân kịp tiến hành thủ thuật hòng duy trì mạng sống.

  • NGUYÊN QUÂN

    Cô gái dân tộc Pshi, cúi thấp xuống, ánh đèn neon màu nhợt nhạt không khỏa lấp nước da ngăm đen và đôi mắt tròn láy.

  • TRẦN BĂNG KHUÊ

    Tôi đã nghĩ đến hắn, rất nhiều.
    Mọi khoảnh khắc tôi có, hoặc ở những nơi tôi đến, chốn nào tôi biết hắn sẽ đi qua.

  • ĐINH PHƯƠNG  

    Nếu tôi trượt tay buông mình ra khỏi cơn mưa. Cơn mưa sẽ không còn là tôi nữa. Tôi hoặc cơn mưa lẫn vào nhau bay trong nền trời xám. Sự đứt đoạn nằm rất rõ ở giữa tôi và cơn mưa nhưng trên phố chẳng ai nhận ra…

  • HỒ TRUNG LIÊN

    Mặt anh hầm hầm, chẳng đi làm, cũng không gọi điện xin phép. Ăn sáng xong anh ngồi vào bàn bật máy tính. Hình nền con mèo xuất hiện. Nó nhìn anh rất lạ, đôi mắt tinh anh ngờ vực người đối diện mình, có lẽ muốn nhảy.