PHẠM TẤN HẦU
Chim Dạ Du, vĩnh biệt
Tưởng niệm nhà thơ Lê Văn Ngăn
Nhà thơ Lê Văn Ngăn - Ảnh: vanvn.net
Theo Liêu Trai chí dị chim Dạ Du thường đánh
thức các con chim khác không ngủ được, để
tránh bệnh bại liệt. Và, đó cũng là nguồn cơn của nhà thơ...
Con đường nào sẽ dẫn ta qua khỏi đêm nay,
hởi Ngăn? Anh bạn già đang đau nhức vì sợ va
đập nơi vực thẳm của những ngôn ngữ trái chiều,
những câu hỏi chưa được trả lời.
Trong kiếp Dạ Du, tôi thấy anh bị kẹt
lại trong đêm với nguồn cơn tra vấn
Đang có một câu chuyện dối trá muốn
dựng thành tượng đài và sợ hãi đang trở
lại để khóa trái tâm hồn
Đang có từng lớp bóng tối tô dày lên
quầng mắt, vẫn ngước nhìn và thầm hỏi, ai
đó đã lạc đường, khi sao trời vẫn giăng
đầy tấm lưới của ảo ảnh
để ngước nhìn lên
cho mỏi mòn hy vọng. Như người phu xe hy vọng
đẩy qua ngọn núi kia
là hái được.
Ôi những ngọn núi của đắng cay, thường
thở dài và trở về
trong bóng dáng thợ thuyền, lục lộ.
Nhưng những cơn mưa không nguôi làm
rối mù những ngã đường, dập tắt bóng dáng.
Đâu rồi Hầu, ngọn núi mới lù lù đó, anh
bạn vụng về không giấu được nỗi buồn
trong cách nhâm nhi ly demi café sữa.
cả chị Sáu gánh nợ ở bến xe, cô y tá khai
sinh dòng nước mát...
Đâu rồi cái ánh sáng rụt rè lúc nhìn
chúng ta trốn chạy, qua mái nhà tranh âm
thầm che giấu, qua cử chỉ dịu dàng ta được
cùng chia xẻ - xứ sở ta yêu thương đang bị
đầy lùi vào quá khứ đó sao!?
Tỉnh dậy đi, chim Dạ Du! Đừng để
cơn tuyệt vọng trốn vào giấc ngủ triền miên
và thơ ca của anh
hãy đánh thức chúng tôi lần nữa
trở về: trong ánh sáng và tự nhiên
như nước mắt.
(SH313/03-15)
Tải mã QRCode
LTS: Ngô Minh sinh ngày 10-9-1949 tại An Thủy, Quảng Bình. Bắt đầu in thơ từ năm 1975. Được giải thưởng thơ hay báo Nhân dân 1978…Ngô Minh đã từng là bộ đội chiến đấu ở chiến trường miền Nam nhiều năm, vì thế thơ anh viết về nhiều đề tài cuộc sống, nhưng vẫn mang đầy hơi thở của một người lính: sâu đằm, bỏng cháy…
LTS: Thái Ngọc San sinh năm 1947 tại An Thủy, Lệ Ninh. Thơ in trên các báo Sài Gòn cũ từ năm 1963. Trưởng thành qua phong trào đô thị, là nhà thơ tranh đấu của thành phố Huế và các đô thị miền Nam, những bài thơ xuống đường của Thái Ngọc San lưu hành trước năm 1975 đã khẳng định phong cách thơ riêng của anh.
HẢI BẰNGChuông Thiên Mụ
PHẠM TẤN HẦUXứ sở dịu dàng
TRẦN HOÀNG PHỐMùa xuân trong mưa
LÊ THỊ MÂY
NGUYỄN KHOA ĐIỀMmẹ và quả
LÊ HUỲNH LÂMNghĩ về những ngày mưa gió
(Hưởng ứng cuộc thi thơ lục bát)
LTS: Sinh năm 1972, hội viên Hội Nhà văn TT.Huế. Thơ Tường có ấn tượng từ khi còn sinh viên và đã được nhiều giải thưởng như Tác phẩm tuổi xanh, giải VHNT Cố đô Huế, thơ hay Tạp chí Sông Hương, Tạp chí Cửa Việt…Sau 2 tập thơ Hoa cúc mùa thu và Lá tháng chạp, Tường “nín” một thời gian khá dài rồi lại “Quang gánh” với trường ca. Đã vậy, Sông Hương cũng “Quang gánh” lại trường ca này với đề tựa của nhà thơ trẻ Lương Ngọc An.
NGÔ MINHViếng anh Thanh Hải
ĐỖ VĂN KHOÁIMưa trên sông tôi về
NGUYÊN QUÂNĐêm trên Bạch Mã
HẢI TRUNGBờ kè hạnh phúc
THANH TÚĐồng điệu xanh
Ngày 1 - 4 - 2010, Đại tá, nhà thơ Nguyễn Trọng Bính vĩnh viễn không còn làm thơ nữa! Quê gốc Hà Tĩnh, Nguyễn Trọng Bính nguyên là Hội viên Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế, một con người nặng tình với Huế và Tổ quốc ông từng cầm súng bảo vệ này. Viết bài thơ dưới đây, ông như đã đoán định được ngã rẽ phía trước dẫu còn nhiều trăn trở đúng với nỗi lòng của một nhà thơ mang theo mình 40 năm tuổi Đảng.
LÊ VIẾT XUÂNĐi tìm
NGÔ MINHCơm niêu
HẢI BẰNG Rút từ trong di cảo Ký ức thơ
NGUYỄN LÃM THẮNGNgợp tình