Cenerentola

11:02 03/01/2013

Tên: LÂM Vị QUÂN
Bút danh: Rio
Năm sinh: 1991
Quê quán: Đà Nẵng
Điều quý giá nhất tính đến hiện nay: tuổi trẻ
Mục tiêu: sống thanh thản
Hiện đang học ngành Communications ở Hoa Kỳ

Tác giả trẻ Lâm Vị Quân

LÂM VỊ QUÂN


Cenerentola


Anh nghe người ta nói về một nhà hàng hạng sang mới mở trên con đường đắt giá nhất thành phố, chạy dọc bờ sông, tên là Cenerentola. Thoạt tiên miệng anh nhếch lên vẽ thành một nét cười khẩy. Nhà hàng sang trọng? Những thứ đó không nằm trong vốn từ vựng của anh, mì gói hay thịt cừu đều như nhau, qua được cơn đói là xong một bữa ăn.

Anh bắt đầu bực bội vì ở tòa soạn nơi anh làm việc, người ta cứ lào xào "Cenerentola, Cenerentola, Cenerentola." Điệp khúc như tiếng chuông đánh leng keng chát chúa đó khiến anh làm việc không yên; anh quay sang gắt cô đồng nghiệp tóc nhuộm màu trà môi đỏ choét bên cạnh:

- Cenerentola là cái quái gì thế? Các cô chưa đi ăn nhà hàng bao giờ hay sao mà phải xoắn?

- Ô - cô đồng nghiệp mắt trợn tròn, môi dẫu lên - Anh không biết à? Nhà hàng hạng sang đấy.

- Thì sao?

- Ở đó có hẳn một khu giữ trẻ.

Một khu giữ trẻ. Anh nghe không nhầm. Ở Cenerentola - một nhà hàng quý tộc xây dựng theo phong cách lãng mạn Italian - có một khu giữ trẻ, dành cho những bậc cha mẹ đủ tiền ăn nhưng không đủ tiền thuê người giúp việc.
 

Minh họa: NHÍM


Thế là anh gom góp tiền lương, gọi điện hỏi cô bạn cũng đang độc thân xem có muốn đi thử cho biết không. Dù sao anh cũng đang bí đề tài. Dạo này báo chí không có gì để viết nhiều, trừ cuộc sống. Mà cuộc sống hiện nay thì vốn cũng không đáng để viết mấy.

8 giờ tối, anh và cô bạn bước xuống từ chiếc taxi xanh. "Mặc váy mà ngồi xe Dream trông gớm lắm." - Cô bạn nằng nặng đòi đi taxi như thế. Cenerentola - khối kiến trúc màu gỗ nhạt - hiện ra trước mặt họ trong lớp ánh sáng thanh tao dịu dàng. Từ lối cổng đi vào chánh điện, một lớp cánh hồng nhung được rải dày thay cho thảm đỏ, khiến người ta - những người có tâm hồn yếu đuối dễ vỡ - phải cảm thấy ghê rợn trước sự nhẫn tâm của gót giày. Loài hoa của tình yêu bị xé mỏng ra vì bị dẫm lên như một minh chứng cho sự tinh tế tột cùng. Phía trong, bồi bàn mặc suit thắt nơ đen, giày da bóng lưỡng, chạy việc thoăn thoắt như những bóng ma làm xiếc lướt đi trong ánh đèn vàng mượt óng ả và các mê cung hoa đủ màu mềm mại.

Anh không để ý mấy. Anh đảo mắt tìm khu trông trẻ. Chính anh cũng không hiểu vì sao mình lại bị hút bởi ý tưởng khu trông trẻ nằm trong một nhà hàng.

Ở đất nước Á Đông bố mẹ đến bạc đầu còn lo cho con này; người giàu ơi là giàu hẳn có người giúp việc ở nhà mà trông lũ trẻ, đặng bố mẹ có cơ hội hẹn hò, người nghèo ơi là nghèo thì chẳng màng gì đến cửa gương kiếng màu, đồ ăn kiểu Âu. Vấn đề là có một tầng lớp ở giữa bị bỏ lửng. Người ta dăm bữa nửa tháng cũng đủ tiền đi ăn đồ sang cho biết mùi với thiên hạ, ngặt nỗi vướng lũ trẻ con ở nhà, mang theo thì chúng nó quấy khóc mất mặt, khéo còn phun cơm phun thịt, hỏng bộ váy mới may. Để ở nhà không có người trông thì lòng dạ bố mẹ nào ăn ngon cho đành.

Nhà hàng Cenerentola vừa đẹp tàn nhẫn, lại vừa có khu trông trẻ miễn phí, một phát vớt hết cả hai đối tượng thực khách, rải từ thượng lưu đến trung lưu. Đất nước nghìn năm cơm gạo này cũng đến lúc cần phải phổ biến hóa mùi vị sang trọng, thực sự phổ biến hóa, không phải như vài phim truyền hình vớ vẩn, đi ra đi vào thấy các anh chị công chức quèn mà suốt ngày lượn lờ xe xịn nhà sang, không biết tiền ở đâu ra mà lắm thế. Thật ra cũng không nên trách phim ảnh làm gì. Phim ảnh ở xứ này là để người ta mơ mộng, ở đâu đó có ai đó đang được sống như thế đó.

Nhưng Cenerentola thực sự là một nhà hàng để biến những giấc mơ bình dân thanh hiện thực, chỉ qua một góc rất nhỏ là khu trông trẻ.

Trẻ con bố mẹ mang đến, bố mẹ lấy phiếu để tránh lát nữa giao nhầm con, bồng bế ủ ê đưa cho cô trông trẻ. Phiếu cũng không phải phiếu thường, số hiệu được dập nổi phủ nhũ vàng cho bé gái, nhũ bạc cho bé trai. Khu trông trẻ được xây bằng kính cách âm. Chủ nhà hàng đính cả bảng giải thích, kính để bố mẹ yên tâm con mình đang thế nào, cách âm để lỡ cháu quấy khóc cũng không ảnh hưởng nền nhạc cổ điển dìu dặt bên ngoài. Chu đáo đến thế là cùng.

Anh đưa thực đơn cho cô bạn, dặn khẽ: "Mày chọn món rẻ rẻ thôi, không là tháng sau tao đói", rồi lại tiếp tục quan sát khu nhà kính trẻ con. Chỉ có mỗi một cô gái làm nhiệm vụ giữ trẻ trong đó. Cô ta mặc áo dài lụa màu trắng vẽ hoa sen, tóc đen dài tha thướt, mắt lá liễu mày ngài, cười như trăng lá lúa. Nhìn cô trông trẻ kín cổng cao tường mà dễ thương như thế, bố cũng vui mà mẹ cũng yên tâm.

- Tao gọi món rồi đấy! - Cô bạn thì thầm vào tai anh - Mày thích con bé kia thế thì đẻ một đứa con đi rồi tha hồ mà gởi.

- Mày điên à? - Anh cũng thì thầm. Nhạc giao hưởng quả là biết cách bắt người ta phải thì thầm - Người yêu còn chưa biết đào đâu ra.
 

Minh họa: NHÍM

Phía trong gian nhà kính, khung cảnh thật trong trẻo, tựa như một kiểu vườn Eden tươi non, tắm mát bằng sự thơm nức của trẻ con và của cô giữ trẻ áo dài lụa trắng. Cô ngồi trước mặt đám em bé đủ tuổi, dường như cô đang kể chúng nghe một câu chuyện. Chiếc ghế cô ngồi hình cây nấm sặc sỡ, cao hơn những ghế khác một chút. Dáng cô thanh tao uốn một đường cong nhẹ, hệt như cành hoa đang vươn lên nở e ấp. Môi cô mấp máy. Anh không hình dung được cô đang kể chuyện gì, nhưng hẳn nó phải rất hay. Lũ trẻ ngồi yên, ngoan như những con búp bê thánh thiện, mở to mắt ngước nhìn lên nữ chúa hoa trước mặt chúng.

- Kì lạ! - Bỗng dưng cô bạn anh buột miệng.

- Cái gì cơ?

- Cái nhà kính đó. Mày không thấy à? Nó không giống một khu giữ trẻ.

- Ý mày là gì? - Anh ngạc nhiên - Tao thấy nó cũng ok mà. Cũng tranh ảnh hoạt hình này nọ, màu sắc sáng sủa đấy chứ.

- Không! Tao có chục đứa em họ, tao biết. Nó quá yên tĩnh. Mày hiểu không? Một lũ con nít không thể đứa nào cũng ngoan như vậy. Cái nhà kính đó quá yên tĩnh so với một nơi giữ trẻ. Mẹ kiếp! Tự dưng tao thấy lạnh sống lưng vãi.

Anh nhìn về hướng khu giữ trẻ, những lời cô bạn vừa nói bắt đầu thấm vào đầu anh. Và anh cảm nhận một luồng khí lạnh đang lan theo cột sống lên đến cổ. Quả thật có gì đó không đúng.

- Mày ngồi đây đợi tao nhé. - Anh đặt khăn ăn lên bàn, rời khỏi ghế. Cô bạn khẽ gật đầu.

Anh di chuyển đến gần khu giữ trẻ. Gần. Gần hơn. Lũ trẻ hiện ra to hơn, rõ hơn. Chúng ngồi im ngoan ngoãn như một bầy cừu, đôi mắt mở to không chớp. Cô giữ trẻ vẫn tiếp tục kể chuyện, đôi môi nhỏ mở ra khép lại như nụ hoa đào ban mai. Anh đã đến sát gần tấm kiếng. Anh dán mắt vào đó. Anh cố gắng nhìn.

Cô giữ trẻ quay mặt sang và thấy anh.

Nhành hoa sen đứng dậy, rời khỏi ngai vàng nấm của mình, lướt nhẹ về phía anh đang đứng. Cánh cửa khu giữ trẻ hé mở, ở trong thoáng ùa ra một làn hương ngọt lịm.

- Xin lỗi. Có phải anh đến đón cháu nào không? - Giọng nữ mơn man chạm vào tai anh. Cô giữ trẻ với đôi môi hoa đào.

- Ơ... không... - Anh lúng túng. - Mấy đứa bé dễ thương quá nên tôi... à... tôi thích ngắm trẻ con.

- Cảm ơn anh. - Cô mỉm cười trả lời. - Nhưng có lẽ những bậc cha mẹ khác không thích một người lạ đăm đăm nhìn con mình. Anh cảm phiền.

- Ồ, không sao, không sao. Lỗi của tôi. Xin lỗi cô nhé. Ơ... chào cô...

Anh dợm bước quay đi, nhưng chợt nhớ ra điều gì, anh ngừng lại:

- Này, cô có thể cho tôi hỏi, cô đang kể chuyện gì không?

Cô gái ngước đôi mắt dợn sóng lên nhìn anh. Lớp sóng lạnh buốt của những vực xoáy ngầm ngoài biển khơi. Êm ả chết người.

- Vì sao ạ?

Anh nói nhanh một hơi, tựa như biện hộ cho chính mình:

- Tôi thấy lũ trẻ ngồi rất ngoan, hẳn cô kể chuyện rất hay và câu chuyện cũng hấp dẫn. Vậy nên... Tôi muốn biết... câu chuyện cô kể...

Đúng lúc ấy, anh nhìn thấy cô bạn thân của mình đang vẫy tay ra hiệu anh quay lại. Món khai vị đã được dọn ra. Ăn nhanh kẻo nguội. Đừng bỏ phí đồ ăn. Đừng bỏ phí thời gian. Đừng hỏi nữa kẻo mang nghiệp.

Anh lẩm bẩm xin lỗi và tạm biệt cô trông trẻ, rảo bước quay trở lại bàn. Phía sau, lưng anh lại có một luồng điện lạnh chạy dọc lên đầu. Anh ngoảnh đầu nhìn lại. Cô trông trẻ đã ngồi vào ngai vàng từ lúc nào, thanh tao và uốn lượn, lũ trẻ lại ngẩn người ra như một bầy cừu. Cô ta di chuyển cũng nhanh thật. Hoặc cô ta chưa hề di chuyển. Không hiểu sao anh không chắc lắm về việc có đúng mình vừa nói chuyện với cô ta.

Ngồi xuống bàn, anh xúc một miếng nhỏ khai vị cho vào miệng. Và nhăn mặt.

- Thứ gì đấy? Nó có mùi kì quặc vô cùng.

- Antipasto. - Cô bạn nhồm nhoàm trả lời. - Gan gà trộn dầu olive đấy.

Anh rùng mình, khẽ nhè hết mớ đả-đảo-pas-to ấy vào miếng khăn giấy. Anh vốn chịu không được những món ăn làm từ nội tạng.

Ngồi thần ra đợi món chính, anh lại đưa mắt nhìn khu nhà kính trẻ con. Những đứa trẻ không khóc không cười vẫn mải mê nghe câu chuyện trong cái lồng ấy, và những ông bố bà mẹ và đủ loại thực khách ăn uống, nghe nhạc giao hưởng, và ngắm nhìn chúng qua một lớp kiếng cách âm. Chẳng có ai hỏi câu chuyện chúng được nghe là gì. Chẳng có ai hỏi. Chẳng có ai.

Và rồi anh nhận ra bản thân mình đang xúc thêm một thìa antipasto và cho vào miệng. Chính xác là anh đã nuốt nó, và không hề thấy chợn người. Anh không biết mình đã làm việc đó như thế nào. Lũ trẻ trong nhà kính kia, và anh, và bầy cừu ngoan ngoãn, sẽ ngồi im, và không nhận ra mình đã nuốt thứ gì vào người như thế nào.

Và chẳng có ai quan tâm.

Cenerentola. Cenerentola.Cenerentola. Khúc hát âm hưởng opera từ cổ họng một nữ ca sĩ giọng nữ kim béo ú trên sân khấu dội thẳng vào màng nhĩ của anh. Câu chuyện cổ tích về một cô nàng với chiếc giày thủy tinh, dẫm lên hoa hồng, đi đến lâu đài, và bán não mình ở đó, bán trái tim mình cho kẻ thậm chí không nhớ mặt mình. Đó không phải là một chuyện tình. Đó là một câu chuyện thương mại, về sự trao đổi của những con cừu, bán đi bộ não mà đổi lấy hoàng cung hư ảo, nhét vừa trong một chiếc hài - một ngày đó chắc chắn sẽ vỡ.

Trong lúc vội vã súc miệng bằng ly Mojito xanh đẫm nước, mắt anh chạm mắt cô trông trẻ - nữ chúa hoa - người kể chuyện - kẻ tẩy não. Anh thấy cô mỉm cười. Với anh.

Còn anh, anh rất muốn khóc cho những đứa bé đang ngồi trong đó. Và cho chính mình.

L.V.Q
(SĐB 7/12-12)








 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • QUỐC THÀNH - Xin người hoàn lại xiêm y cho ta - một thiếu nữ ngâm mình trong làn nước thơm khẩn khoản. - Mộng ba năm, bây giờ mới có, ta chỉ muốn nàng hứa một lời là được - chàng trai trẻ quay lưng về phía mặt hồ vòi vĩnh.

  • NGUYỄN THẾ TƯỜNG Sáng nay, ông Tổng biên tập gọi tôi tới bảo đi ngay dự lễ khánh thành một chiếc cầu. Tôi loáng quáng xách máy chạy ra xe, không kịp cả dặn vợ cắt cơm trưa.

  • L.T.S: Trần Duy Phiên, người thôn Thanh Thủy Chánh, huyện Hương Điền, Bình Trị Thiên, là một trong những cây bút truyện ngắn chủ chốt của chóm “Việt” - nhóm sáng tác trẻ trong phong trào đấu tranh chống Mỹ - ngụy xuất phát ở Huế trước đây.

  • DƯƠNG PHƯỚC THUNgôi nhà lợp phi-brô xi-măng rộng chừng ba chục thước vuông, nằm sát cổng ra vào xí nghiệp dệt, biệt lập ngoài khu sản xuất, núp dưới tán lá cây bàng, được xây từ ngày xí nghiệp xảy ra các vụ mất cắp vật tư.

  • LÊ CÔNG DOANHChuyến đò dừng lại ở bến cuối cùng khi mặt trời vừa khuất sau rặng tre bên kia sông. Hiếu nhảy lên bờ và bước đi trong cảm giác chòng chành bởi gần trọn một ngày phải ngồi bó chân trong khoang đò chật.

  • L.T.S: Tác giả Hoàng Nguyệt Xứ tên thật là Hoàng Trọng Định, từng in truyện và thơ trên Sông Hương và nhiều tạp chí văn nghệ khác. Tác phẩm của anh để lại dấu ấn trong dòng chảy văn học của Huế với những truyện ngắn đậm tính triết lý, văn phong ám gợi sâu xa.Truyện dưới đây được Sông Hương dàn trang lúc anh còn sống... trân trọng gửi tới bạn đọc; cũng là nén tâm nhang xin chia buồn cùng người thân của anh.

  • TRẦN THÙY MAINếu cuộc đời được hình dung như một con đường thỉnh thoảng lại băng qua ngã tư, ngã ba hay rẽ ngoặt thì trong đời tôi có hai khúc quanh lớn nhất.

  • THÙY ANHồi nhỏ, tôi có cái tật làm nớt. Hở một chút là nước mắt tuôn ra giọt ngắn giọt dài. Anh chị xúm lại chọc: “Lêu lêu, mu khóc móc kh… ruồi bu kiến đậu…”, nhưng mẹ thì không, chỉ an ủi dỗ dành.

  • TRẦN HỮU LỤCKhi từ biệt làng nổi trên sông, ông Ngự tưởng mình quên được chiếc bóng vật vờ trên sông nước, quên bốn mươi năm gắn bó với những vạn đò. Ông Ngự chỉ mang theo đứa con gái duy nhất và cái máy bơm nước hiệu Yama của Nhật Bản đến vùng đất mới.

  • NGUYỄN QUANG LẬPQuá nửa đời người anh chị mới gặp nhau. Âu đó cũng là chuyện thường tình. Sau hai mươi mốt phát đại bác vang trời báo tin ngày toàn thắng, có hàng ngàn cặp vợ chồng cách biệt hàng chục năm đã tìm lại nhau.

  • PHẠM NGỌC TÚYMột buổi chiều như bao buổi chiều khác, Kim ngồi ở bàn giấy với trang viết đang chi chít chữ. Tiếng chuông điện thoại kêu vang dòn dã vào một thời điểm không thích hợp; thầm mong người nào gọi lộn máy Kim uể oải nhấc ống nghe lên.

  • BẠCH LÊ QUANG(Người đàn bà gối giấc ngủ trên cánh tay của biển - Thơ LHL)

  • NGUYỄN XUÂN HOÀNGLão Hinh lồng lộng như một con chó già bị mắc bẫy. “Mày cút khỏi nhà tau. Nhà tau không chứa chấp đứa con gái hư hỏng như mày…”. Miệng chửi, tiện tay lão vứt túi xách của Hằng ra đường. Chiếc túi nhỏ đã sứt quai, màu bạc thếch rơi tọt xuống miệng cống.

  • MAI SƠNRa khỏi cổng cơ quan quân sự tỉnh, ông Năm gần như muốn la lên - niềm sung sướng vỡ òa trong lòng ông, hiện thành đường nét trên mặt mũi. Dù biết có người lính cảnh vệ đang đứng nghiêm nhìn theo, ông không ngăn được, vẫn bật lên tiếng cười “khà, khà”…

  • HOÀNG GIÁBên kia sông, làng Mả-Mang, có cụ già trăm tuổi quy tiên, Thầy Khâu-đà-la chèo con thuyền nhỏ vượt dòng sông Dâu sang làm lễ.

  • HỒ ĐĂNG THANH NGỌC1.Hiu hiu gió thổi qua quán nhậu vỉa hè một xế trưa năm ba người tranh thủ chút thì giờ ngồi tán chuyện chỉ đủ phơ phất mấy tờ giấy lau đũa dùng xong được quẳng xuống nằm lớt thớt dưới đất.

  • NGUYÊN QUÂNQuyết thận trọng len qua khoảng vườn, đêm tối mịt mùng, không gợn chút ánh trăng sao, anh đi lần bước theo ký ức, cố gắng tránh gây tiếng động. Những cái lá khô giòn, nhành cây mục vương vãi làm anh bực mình chửi thầm “Mẹ nó, biết thế này hồi chiều chịu khó quét dọn chừ đỡ khổ”.

  • NGUYỄN ĐẶNG MỪNG     Để tưởng nhớ nhà thơ Hoàng Cầm

  • PHAN THỊ THU QUỲVợ chồng Bình và Lựu đang sống ở Kim Long một làng ven sông Hương thơ mộng, nổi tiếng có quán ăn ngon, khách lui tới tấp nập. Cả hai người lòng buồn tê tái khi Bình có lệnh đổi vô Tây Nguyên. Tốt nghiệp đại học Luật xong Bình bị chính quyền cũ bắt vô lính, chạy mãi được làm lính văn phòng tại quê, nay phải đi xa thật lo lắng, buồn nản. Mai Bình phải lên đường cấp tốc. Ôi! Rủi ro, khác gì một hoạn nạn đến.