TÔ DIỆU LIÊN
(8 tuổi, lớp 2)
Bé Diệu Liên - Ảnh tư liệu của tác giả
![]() |
| Minh họa: Thiệp Đáng |
Nhà tôi có một cây táo. Thường ngày, tôi mang khèo ra hái táo.
Một buổi trưa, ba và mẹ tôi đang đọc báo, chị tôi nhắc tôi đi ngủ. Tôi bảo:
- Để bé nhảy cò cò cái đã. Nói vậy, nhưng tôi lại cầm khèo ra hái táo.
Chị tôi bực tức bảo:
- Mày có vô không tao đóng cửa? Cũng chẳng kém chị, tôi đáp:
- Chị cứ đóng cửa đi, để bé nhảy cò cò ngoài ni. Chị tôi đóng sầm cửa lại. Tôi cầm khèo đi quanh gốc cây để tìm táo chín. Khi đó, tôi bỗng nhớ lại giấc mơ đêm qua: Tôi đã gặp cô bé nhà nghèo và cây táo thần trong truyện cổ tích...
Hôm sau, tôi và chị Lan cùng ra cây táo. Tôi mang theo cái khèo là chén muối ớt và cái ví. Tôi reo lên khi thấy một quả táo to bự:
- Chị Lan ơi, có một quả thật to, chị hái dùm em với. Chị Lan vội vàng hái rồi hai chị em tôi cùng ăn. Lát sau, chị Lan lại hái được một quả vàng khè và thích thú nói:
- Quả này là của chị. Chút hồi chị hái cho bé quả khác. Tôi cãi:
- Không, bé ưa quả này thôi. Chị tôi dọa:
- Coi chừng, chị không hái nữa đâu. Tôi sợ chị Lan không hái nữa thật nên đành làm thinh cho rồi. Sau đó, chị Lan lại hái được một quả cũng vàng khè như quả trước. Chị đưa cho tôi với dáng vẻ thỏa mãn:
- Chín chưa? Chừ đã khỏi tị nạnh chưa? Tôi vui vẻ cầm quả táo:
- Bé cảm ơn chị Lan. Một hồi sau, tôi chợt thấy hai quả táo thiệt to và chín.
Tôi nghĩ kế để làm chị Lan giật mình.
Bộp! Bộp!
- Cái gì thế? - Chị tôi hỏi. Tôi giả bộ không biết.
- Em cũng không biết nữa. Nói xong, tôi nhặt hai quả táo đôi vào lưng chị Lan.
Bụp! Bụp!
Đau quá. Chị tôi la lên:
- Con bé phải không? Để tao đánh, đừng có la om sòm nghe chưa. Vừa nói, chị vừa hái một nắm táo xanh đôi lia lịa. Tôi né được hết. Nhưng trái cuối cùng cũng trúng được tôi. Chị tôi đắc thắng, cười sằng sặc. Nhưng bỗng nhiên:
Bộp! Bộp! Bộp!
Từ trên cây rơi xuống ba, bốn trái táo héo trúng ngay đầu chị Lan. Vì khi chị không chú ý, tôi đã rung cây cho táo héo rụng. Chị tôi giận đỏ mặt:
- A, để mày biết tay tao. Thế rồi chị Lan đánh vào đít tôi mấy cái. Tôi cũng chẳng chịu thua. Tôi vơ vội hai quả táo, một quả đôi trúng ngay vào mũi, chị tôi loạng choạng, tôi châm tiếp luôn quả kia vào miệng. Vừa lúc đó, chị Linh của chúng tôi xuất hiện, vẻ giậm dọa:
- Này, tụi bây mà cứ đánh nhau nữa thì chết với tao. Rồi chị "thưởng" cho chúng tôi mỗi đứa một quả đấm để cảnh cáo, rồi đi vào. Chúng tôi lấm lét nhìn theo "võ sĩ Đại Ca"...
Không chỉ tôi mà chị Lan cũng sợ chị Linh một phép. Sợ hơn cả ba mẹ nữa.
Một hôm, chủ nhật, không xin phép ai cả, tôi chạy ra cây táo. Tôi bắc ghế cạnh gốc rồi trèo lên ngồi vắt vẻo trên cây. Tôi phát hiện ra một quả to đã chín. Tôi đang loay hoay tìm cách hái thì chợt nghe tiếng chị Linh:
- Bé ơi, xuống chị nhờ. Tôi vội vàng tụt xuống và đi vào.
Chị tôi nói:
- Nhà nhớp quá! Bé đi quét đi! Tôi ngao ngán cầm lấy cái chổi. Vừa quét, tôi vừa hát:
Kìa chú là chú ếch con
Có hai là hai mắt tròn
Chú ngồi học bài một mình
Bên hố bom kề vườn xoan...
Hát hết bài hát thì tôi cũng quét hết nhà. Tôi thầm nghĩ "thế là xong". Tôi cầm luôn cả chổi chạy ra và lại nhìn lên cây táo. Bất chợt, thấy lại quả táo lúc nãy, sẵn cán chổi, tôi vung tay đập luôn.
Bụp!
Quả táo văng ra xa. Tôi chạy theo và chụp gọn. Tôi liếc nhìn về phía chị Linh và nói với quả táo:
- Bây giờ thì mày không thoát khỏi tay bà...
D.L
(TCSH49/05&6-1992)
Tải mã QRCode
NGUYỄN TRƯƠNG KHÁNH THI
Tản văn
Bây giờ? Tôi sống như chiếc lá, cứ mỗi ngày qua đi là một không gian giấu vào khoảng lặng.
NGUYỄN VĂN THANH
Su Su - Thanh Mai
NHẬT CHIÊU
Khỉ con ngồi trên cành lá, nhìn sao đầy trời mà tự hỏi: Có cách nào để gần được một vì sao?
VĂN LỢI
Trích "Đi từ quả trứng" - Nhà xuất bản Thuận Hóa
ĐỒNG XUÂN LAN
Trên đường chuyển về vườn thú, các con vật như Gấu, Nai, Vẹt, Họa mi cùng ngồi chung một chỗ trong toa xe lửa. Muốn được nhìn cảnh núi rừng lần cuối cùng và ngắm bầu trời, các con vật đề nghị nâng cửa kính toa xe lên một tí nữa.
LÊ KÝ THƯƠNG
ANH THƯ
Nghé rất thích mèo. Chỉ cần được nhìn thấy con vật bé nhỏ ấy là Nghé đã mê tít rồi chứ chưa nói là chơi đùa với nó, sờ đuôi nó, vuốt bộ lông mềm mại của nó và áp sát nó vào người.
HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG
(Mạn đàm với nhà văn Quang Huy về Hội nghị quốc tế IBBY 86)
LÂM THỊ MỸ DẠ
Ngày xưa trái đất chưa có loài hoa. Bỗng một buổi sớm, tia nắng nhìn thấy một đốm đỏ tròn tựa như màu mặt trời. Đốm đỏ ấy xòe ra trên một cái cây bé nhỏ, lá mảnh mềm.
THÚY BẮC
Cửa sổ gần bàn cu Và ngồi học, có một cây ớt mẹ trồng vào chậu đất để ngoài hiên. Cây ớt quả tím, hoa cũng màu tím, quà bác Tâm tặng mẹ. Không phải chỉ cu Và với mẹ thích cây ớt mà hàng xóm cạnh nhà ai cũng thích. Cây ớt quanh năm có hoa. Ăn hết lứa quả này, hoa lại kết lứa quả khác.
Đồng Thị Ngãi Lan - Đỗ Anh Tịnh
LGT: “Con thấy trong hồn con lững thững/ Một hành tinh không bóng người/.../ Ngồi ngủ gục bên khúc ca buồn vô vọng/ Ôi những ngọn gió đã giúp nến tỉnh ngộ”. Ấy là những câu thơ Nguyễn Trương Khánh Thi viết về Ba mình là cố nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng (mất năm 2006).
VĂN LỢI Mèo già Xám Vằn dường như chán ngán cảnh vật chung quanh và chính cả ngôi nhà mình ở, vào đâm ra bần thần, nghĩ ngợi. Trong rừng chắc hẳn sẽ có nhiều con vật xứng đáng để mình kết bạn. Cần phải đi vào đó xem sao - Xám Vằn nghĩ thế và quyết định vào rừng tìm bạn.
CỬU THỌ Có một chú cá Thia lia choai choai mới lớn, mình có vẩy xanh biếc, ánh lên rất đẹp. Trên chỏm đầu chú lại mọc lên một cái kì vểnh cao màu đỏ lửa trông như cái sừng trên đầu rồng. Vì vậy, chú được các cậu bé đặt cho cái tên oai vệ: Thia lia Rồng.
Lê Ký Thương - Nguyễn Loan
THIẾU HOA Ngày ấy...
Vương Hiền - Hoàng Dạ Thi - Nguyễn Thanh Kim - Lê Ký Thương
VI-TÔ-TÁT PẾT-KÊ-VI-XI-UÝT(Văn chương Xô Viết, số đặc biệt Thiếu Nhi 1984)
VĂN LỢITheo mẹ đi kiếm ăn, trống Choai thấy được nhiều cái lạ và hiểu lắm điều hay. Nhưng có một điều khiến trống Choai thắc mắc hoài, ấy là vì sao người ta ít để ý đến trống Choai, dù trống Choai có cố chạy nhảy, hoặc đập đập đôi cánh tí xíu, để tạo ra tiếng rẹt, rẹt lạ tai cũng không gây được chú ý cho ai. Còn bác trống Cồ thì bước ra khỏi chuồng đã được người ta nhìn ngắm rồi.