PHẠM XUÂN PHỤNG
Tác phẩm "Tàn lụi" của HS. Lê Anh Huy
Cái bể nước
Cái bể nước
Bề rộng bằng hai phần ba chiều dài
Nghĩa là rộng dài bao nhiêu tùy ý
Nhưng chiều cao không bao giờ
Vượt hơn tầm mắt
Cái không vượt hơn tầm mắt
Chứa cái phóng túng trời cao
Mặt đất có
Những con bò nuôi
Nhưng con bò rống
Những con bò no cỏ
Lim dim cười
Mặt đất
Còn có
Những con chó giữ nhà cho chủ
Nằm khoanh liếm khúc xương thừa
Và liếm những giọt nước mưa
Hiếm hoi lạc vào bậu cửa
Bầu trời có
Những con chim
Con ngủ
Con bay
Con say hót
Nhưng dưới đất
Cũng có những con chim bị nhốt
Để ông chủ vừa lòng
Khi nghe tiếng hót
Những con chim không bao giờ dám rời lồng
Vì đã quên cách tìm mồi hoang dã
Và quên cả trời cao
Cái bầu trời nhìn trong veo
Còn có vô vàn hạt
Quay theo hướng gió xoay chiều
Có khi rơi vào bể nước
Những con bò khát
Vục mõm uống nước mưa
Ngày đầu ngọt lành
Rồi lắc lắc đôi sừng
Vẫy đuôi đủng đỉnh
Bước
Những con chim trong lồng thôi hót
Chúi đầu chíp chíp
Rồi ngẩng cổ nuốt từng dòng ngon ngọt
Những giọt nước mưa ngày đầu tiên
Để trở nên hữu ích
Có khi nước mưa phải bị cầm tù
Ngày tiếp theo
Mặt đất
Những ngọn gió theo luồng
Đám cỏ lau nghiêng ngả
Những ngọn gió xoáy non
Chết yểu
Đám bụi vừa hốt lên không trung
Hoang mang hỗn loạn
Không còn ngọn gió đưa đường
Những đứa con hứa hẹn thành giông bão
Vĩnh viễn bào thai gió chết lưu
Thiên nhiên không còn hào hứng ban tặng
Những giọt sự sống trong lành
Cái bể nước trở thành vị cứu tinh
Của những con bò nuôi để thịt hay để vắt sữa
Những con chó giữ nhà hay đơn thuần là chó cảnh
Và những con người không biết là chủ hay tớ
Trừ loài chim không bị nhốt trong lồng
Ngày tiếp theo
Gió chết.
Nắng khét
Mọi vật nuôi đều phải vục mõm cúi đầu
Chúi vào bể nước mưa
Không cần biết nó đã bị vấy bẩn.
Bởi bò, chó. Và người
Ngày tiếp theo tù hãm
Cái vật thể luôn luôn linh động
Biến chuyển vô cùng
Để luôn luôn sống
Nuôi những giấc mơ…
Đã chết!
Cái bể nước rộng dài
Ôm loài ưa tù đọng
Những con người
Và những con bò, chim, chó
Nói chung là
Những con vật nuôi
Có nguy cơ
Chết khát
Ngay cạnh cái bể nước
Nhìn chung là
Long lanh
Nhưng không còn là
Nước trong lành…
Huế, Mùa hè nung 2013
(SH297/11-13)
Tải mã QRCode
NGUYỄN CÔNG THẮNG
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT