Cách sống của họa mi

08:51 19/11/2009
CAO THỊ THÚY HẰNGTrên một cành dẻ cao ở trong khu rừng nọ có một cái tổ chim nho nhỏ, xinh xinh được kết cẩn thận từ những cọng rơm vàng óng. Tại đấy, một chú chim non vừa mới mở mắt chào đời. Chú được mọi người gọi bằng một cái tên rất hay - chim Họa mi. Bác Họa mi chăm sóc chú chim nhỏ rất cẩn thận nên không bao lâu sau chú đã có thể bay nhảy thành thạo.

Chim họa mi - Ảnh: Internet

Một hôm, mẹ gọi họa mi đến và bảo:

- Sống trong rừng này con cần phải có đầy đủ trí khôn và kinh nghiệm mới  vượt qua được nguy hiểm. Vì vậy, cần phải tự đi tìm lấy trí khôn cho mình.

Nghe lời mẹ, họa mi bắt đầu cuộc hành trình. Chú bay lên trên trời cao để nhìn ngắm mặt đất. Ôi! Thật là điệu kỳ! Kia là những con suói nhỏ chảy róc rách, luồn lách qua những hàng cây. Nước suối trong vắt soi từng đàn cá tung tăng bơi lội. Đây là những ngọn thác, nước tuôn ào ạt, trắng xóa trông như một bức rèm được làm từ những dòng nước mát lạnh. Xa xa, thấp thoáng những ngọn núi lúc ẩn lúc hiện giữa màn sương mờ ảo. Họa mi đuợc mở mang tầm mắt. Chú say mê nhìn ngắm và lắng nghe tiếng gió vi vu, tiếng lá cây xào xạc: "Ôi! Thì ra bây giờ mình mới cảm nhận được toàn cảnh bao la, hùng vĩ của khu rừng". Họa mi liền bay ngay đến nơi phát ra tiếng hát. Ồ! Thì ra là bác bướm, Họa mi ngạc nhiên hỏi:

- A! Bác bướm! Sao bác không đi làm? Mẹ cháu cứ giờ này là phải đi làm đấy!

Bác bướm cười bảo:

- Sống thì phải tận hưởng niềm vui chứ, làm gì cho mệt. Ta cứ đi chơi suốt ngày, thú lắm. Đấy là cách sống của ta mà.

Nói xong, bác bướm bỏ đi. Họa mi ngơ ngác tự hỏi: "Cách sống ư? Vậy cách sống của ta là gì nhỉ? Ta phải đi tìm mới được". Thế là họa mi lại tiếp tục cuộc hành trình. Đi đến đâu, gặp người nào, chú cũng hỏi "cách sống" của họ là gì. Họa mi thật sự ngơ ngác vì mỗi người có một ý kiến khác nhau. Người thì nói rằng dó là công việc, người khác lại nói đó là tình bạn v.v... Lúc đi ngang qua một con suối nhỏ, họa mi liền sà xuống để uống nước. Bỗng, chú nghe một tiếng khóc phát ra từ một lùm cây. Họa mi vội đi đến thì thấy một bạn chim chích nho nhỏ đang ôm mặt khóc. Họa mi hỏi:

- Sao bạn khóc thế?

Chim chích mắt đỏ hoe nói:

- Mình... mình... bị lạc đường!

Nghe vậy, họa mi mới chợt nhớ ra là trên đường đi, cậu có gặp bác chim chích đang hốt hoảng đi tìm con mình. Chắc là bạn ấy rồi! Tội nghiệp bạn ấy! Họa mi nắm tay chim chích nói:

- Để mình dẫn bạn về nhà nhé!

Chim chích vui mừng quá gật đầu lia lịa. Cả hai mày mò, hỏi thăm những người đi đường một lúc lâu sau mới tìm được nhà chim chích. Bác chim  chích mỉm cười nhìn họa mi:

- Cám ơn cháu! Ôi, giá như ai cũng có cách sống như cháu thì tốt quá.

Họa mi ngạc nhiên. Ô! Thế ra mình đã tìm được cách sống rồi ư?!

Bác chim chích cười bảo:

- Phải cháu giúp đỡ người. Đấy là một cách sống đẹp đấy, cháu phải biết giữ gìn.

Họa mi nhủ thầm. "Ừ! Bác ấy nói đúng quá, được giúp người mình cảm thấy vui kia mà!".

Thế là trên đường về, họa mi cứ luôn mồm ca hát. Tiếng hát của chú làm cho mọi vật tươi tắn hẳn lên. Bây giờ,  chú đã nhận ra rằng: "Mỗi người có một cách sống riêng nhưng cuộc sống sẽ đẹp biết bao nếu mọi người đều biết giúp đỡ, thương yêu nhau".

C.T.T.H
(127/09-99)




 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • NGUYỄN TRỌNG ĐỒNG

    Con ốc đảo Lý Sơn

  • NGUYỄN TRƯƠNG KHÁNH THI
                                        Tản văn

    Bây giờ? Tôi sống như chiếc lá, cứ mỗi ngày qua đi là một không gian giấu vào khoảng lặng.

  • NHẬT CHIÊU

    Khỉ con ngồi trên cành lá, nhìn sao đầy trời mà tự hỏi: Có cách nào để gần được một vì sao?

  • VĂN LỢI

    Trích "Đi từ quả trứng" - Nhà xuất bản Thuận Hóa

  • ĐỒNG XUÂN LAN

    Trên đường chuyển về vườn thú, các con vật như Gấu, Nai, Vẹt, Họa mi cùng ngồi chung một chỗ trong toa xe lửa. Muốn được nhìn cảnh núi rừng lần cuối cùng và ngắm bầu trời, các con vật đề nghị nâng cửa kính toa xe lên một tí nữa.


  • LÊ KÝ THƯƠNG

  • ANH THƯ

    Nghé rất thích mèo. Chỉ cần được nhìn thấy con vật bé nhỏ ấy là Nghé đã mê tít rồi chứ chưa nói là chơi đùa với nó, sờ đuôi nó, vuốt bộ lông mềm mại của nó và áp sát nó vào người.

  • HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG

    (Mạn đàm với nhà văn Quang Huy về Hội nghị quốc tế IBBY 86)

  • LÂM THỊ MỸ DẠ

    Ngày xưa trái đất chưa có loài hoa. Bỗng một buổi sớm, tia nắng nhìn thấy một đốm đỏ tròn tựa như màu mặt trời. Đốm đỏ ấy xòe ra trên một cái cây bé nhỏ, lá mảnh mềm.

  • THÚY BẮC

    Cửa sổ gần bàn cu Và ngồi học, có một cây ớt mẹ trồng vào chậu đất để ngoài hiên. Cây ớt quả tím, hoa cũng màu tím, quà bác Tâm tặng mẹ. Không phải chỉ cu Và với mẹ thích cây ớt mà hàng xóm cạnh nhà ai cũng thích. Cây ớt quanh năm có hoa. Ăn hết lứa quả này, hoa lại kết lứa quả khác.

  • Đồng Thị Ngãi Lan - Đỗ Anh Tịnh

  • LGT: “Con thấy trong hồn con lững thững/ Một hành tinh không bóng người/.../ Ngồi ngủ gục bên khúc ca buồn vô vọng/ Ôi những ngọn gió đã giúp nến tỉnh ngộ”. Ấy là những câu thơ Nguyễn Trương Khánh Thi viết về Ba mình là cố nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng (mất năm 2006).

  • VĂN LỢI Mèo già Xám Vằn dường như chán ngán cảnh vật chung quanh và chính cả ngôi nhà mình ở, vào đâm ra bần thần, nghĩ ngợi. Trong rừng chắc hẳn sẽ có nhiều con vật xứng đáng để mình kết bạn. Cần phải đi vào đó xem sao - Xám Vằn nghĩ thế và quyết định vào rừng tìm bạn.

  • CỬU THỌ Có một chú cá Thia lia choai choai mới lớn, mình có vẩy xanh biếc, ánh lên rất đẹp. Trên chỏm đầu chú lại mọc lên một cái kì vểnh cao màu đỏ lửa trông như cái sừng trên đầu rồng. Vì vậy, chú được các cậu bé đặt cho cái tên oai vệ: Thia lia Rồng.

  • Lê Ký Thương - Nguyễn Loan

  • THIẾU HOA Ngày ấy...

  • Vương Hiền - Hoàng Dạ Thi - Nguyễn Thanh Kim - Lê Ký Thương

  • VI-TÔ-TÁT PẾT-KÊ-VI-XI-UÝT(Văn chương Xô Viết, số đặc biệt Thiếu Nhi 1984)