Buổi sáng ở Moca cà phê

15:01 19/10/2011
VI THÙY LINH

Nhà thơ Vi Thùy Linh - Ảnh: evan

[if gte mso 9]> Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 <![endif][if gte mso 9]> <![endif][if gte mso 10]> <![endif]

Mặt tiền kính trong ngăn bụi, tiếng ồn
Phố Nhà Thờ lúc 9 giờ
Sáng tĩnh lặng

Thế giới nhỏ
Đủ màu tóc ngang qua
Các loại xe lướt chậm
Bác xích lô gà gật trước hiệu Pizza
Ba nàng Pháp tươi xinh bước vào Moca
Đến 14 Nhà Thờ đón Quốc khánh 14 tháng 7.
Xe Jeep trắng đỗ cạnh gốc si già
Đào Anh Khánh luôn chuyển động đa tình
Vừa tới với hai người đang yêu
Ba khối tình thở bàn đá trắng

Ngôi nhà Pháp giữa dãy phố Tây
Từng biến thành xưởng may, nhà trẻ
Trên đất của giáo xứ toàn tòng
Đã là nơi hội ngộ nhiều màu da, văn hóa.
Đèn treo sáng vàng, quạt trần quay chậm
Lò sưởi chờ củi, giữ muội đen ngóng Đông nào xa lắc
Máy quay đĩa quay triệu vòng thời gian
Mỗi nốt nhạc từng giây bay mất
Trên tường trắng, ảnh đen trắng Hà Nội xưa
Một mảng tường lớn gạch đỏ không trát vữa
Tìm thấy bình lặng khi bảo lưu quá khứ
Chủ quán Bình dạo này hay vắng
Bận niềm vui đón cậu con thứ hai mới chào đời chiều 30 tháng Sáu!
Những tác phẩm không lời trở nên bất hủ
Như tình yêu em đã trao Anh
Cái hôn ngọt đượm bọt Cappucino
Hoạ sĩ Khánh hiện đại, nhiều đồ vật cũ, cả cột điện sắt ngoài kia,
bình hoa lys cánh cong này, chứng kiến
Lồng ngón tay lần lượt ngậm môi
Tình yêu mình nuôi tình yêu Hà Nội
Ngạt thở ngạt thở
Muốn kéo dài sự dịu dàng dữ dội này
Những góc nâu mùa Hè chảy chậm chocolat
Hồi chuông toả trùm thánh thiện
Trưa nắng gọi
Chúng ta bước ra khỏi tấm kính cách âm phù thủy
Dùng mỹ cảm đồng hóa cuộc sống hỗn tạp
Ngạt thở ngạt thở
Mỗi sáng Anh ngủ dậy
Là nhớ Hà Nội đòi hôn!


(272/10-11)



Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Ba bông hoa mang đêm phi qua                                             vườn saoanh và em định mệnh dịu sángmở địa cầu trinh tiếtlửa quàng xanh yếm cổ mùa đông

  • Cơn lũ xoáy mòn vai mẹGiạt trôi manh áo em thơNhận chìm bếp lửaNhững hạt lúa không biết lội

  • Em huyền ảo với mùi hương hoa đạiVà trắng trong như một búp sen hồTôi lầm lỡ nói lời vụng dạiKẻ phàm phu tục tử đến sân chùa.

  • Người nghệ sĩ lang thangMùa xuân chạm khắc nụ cười                                    ẩn sâu trong từng ô vuông cửa khép

  • Ơi con chim nhỏ của ta ơiBão tố đêm qua đã dịu rồiNước nước vây quanh thành ốc đảoChỉ còn chim nhỏ với ta thôi

  • ...Ta chỉ là hạt bụiGiữa đất trời mênh mông...

  • ngày tình yêu chớm nởnhững bông hồng ngát hươngbây giờ hoa, em hỡicánh rã rơi lạnh lùng

  • ...Đàn bướm bay quaÔi những đàn bướm cứ bay qua vườn...

  • ...Bao năm dựngđá nằm chơi với rừng...

  • ...Bon chen lắm chỉ mệt ngườiHồn nhiên bố sống cuộc đời hiền lương...

  • Linh hồn đã bay...

  • ...Hoa giấy có màu sao không nói...

  • Có ai không? Tiếng kêu ném vào chiều. Mùa xuân im lặng. Nghe rõtiếng những mầm cây cục cựa. Thì ra chiều này chưa gió ở hoàng hôn.

  • Tôi đi về phía cánh đồngBất chợt nghe tiếng nhọc nhằn lúa hátVọng từ thẳm sâu đất đai trăn trở...

  • Khư khư ôm bóng Lam Kiềutrăng lùa Cuội xuống phì nhiêu cánh đồng

  • Áo em màu trắng mịnDưới trăng ngời sáng trongÁo anh sờn vai bạcTrăng sáng xanh màu rong

  • Chừng hoa hồng kiếp trước đã                                           hoa khôi và hoa lựu cũng từng là đốm lửa

  • Cánh đồng tuổi thơ gặt gió heo mayNgày cưỡi lưng trâu, diều trăng                                             đêm thả

  • Hoang vu. Đêm màu xanh trở dạ. Đom đóm lập loè ma trơi. Lũng sâu mưa khóc. Sáng ra rừng lộng lẫy triệu chồi non. Tôi ca vui trong nắng.

  • Giọng nói chỉ còn thoang thoảngđồng cỏ hoa vàng