Leo lên dốc cao dựng đứng, lội qua suối sâu vắt búng đầy dưới đôi dép cao su… chúng tôi theo lực lượng tuần tra song phương của Đồn Biên phòng Cửa khẩu A Đớt, huyện A Lưới (Thừa Thiên - Huế) và lực lượng bảo vệ biên giới tỉnh Xê Kông từ tờ mờ sáng tới xế trưa mới chạm chân đến đỉnh núi Trường Sơn hùng vĩ…
Từ địa bàn đóng quân
Giáp với Sê Kông và Salavan của nước CHDCND Lào, huyện A Lưới là nhân chứng lịch sử của nhiều câu chuyện cảm động giữa đất nước Triệu Voi và đất nước Tiên Rồng.
Vượt qua nhiều con đèo khá hiểm trở, đi qua những làn sương mù dày đặc như rẽ vào mây, Đồn Biên phòng A Đớt mới hiện ra đập vào mắt chúng tôi, vững chãi tựa vào lưng núi. Đồn có nhiệm vụ bảo vệ đường biên giới dài 18km và 10 cột mốc chủ quyền, đây cũng là đơn vị đã sớm làm xong dự án phân giới, tăng dày và đặt cột mốc chủ quyền. Những phiến đá hoa cương làm nên cột mốc, chôn chặt vào đất sẽ như người chỉ đường cho con cháu hai nước đời đời sau có thể biết được chỗ nào là đất bạn, chỗ nào là đất ta. Các hoạt động tuần tra, canh gác - một trong những trọng trách – luôn được hoàn thành xuất sắc.
Trong 5 năm qua, từ khi Đồn đóng tại xã Hương Lâm chuyển về A Đớt, hàng ngàn cuộc tuần tra đơn phương và song phương đã góp phần ổn định an ninh trật tự biên giới. Ngoài ra, tại Cửa khẩu A Đớt, các cuộc giao thương thăm thân của đồng bào hai nước diễn ra nhộn nhịp, việc kiểm tra của lực lượng biên phòng cửa khẩu nghiêm ngặt nhưng nhanh chóng, hiệu quả. Nhờ vậy, sự di dịch cư tự do cùng các nạn xâm canh, xâm cư, kết hôn trái pháp luật qua biên giới,… đã dần được đẩy lùi. Theo thống kê, trong hai năm trên địa bàn chỉ để xảy ra 13 vụ/25 đối tượng vi phạm quy chế, giảm hẳn so với những năm trước.
Bộ đội Đồn Biên phòng A Đớt còn tham gia vào công cuộc làm nông thôn mới hăng hái và đầy nhiệt huyết. Cảm động nhất là phong trào “Ngày về thôn bản”, mỗi tuần các chiến sỹ lại dành ít thời gian của mình về nhà dân: khi thì các anh quân y về làm sạch nhà cửa, vườn tược cho đồng bào, lúc lại là kỹ sư nông nghiệp quân hàm xanh về giúp bà con làm lúa nước sao cho chắc hạt. Các anh về tới đâu, A Đớt mang diện mạo mới tới đó. Những ngôi nhà tình nghĩa được xây dựng trước mùa bão lũ được trao cho các gia đình có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn, góp một tay trong cuộc “đấu tranh” xóa nhà tạm của địa phương.
Đến nghĩa tình với nước bạn
Chỉ 10 cây số từ Đồn Biên phòng Cửa khẩu A Đớt đến bản KaLô thuộc huyện Kà Lừm, tỉnh Sê Kông nhưng chúng tôi đã khá chật vật để qua được đoạn đường thâm u, hẻo lánh với nhiều suối, dốc, những khúc cua ngoặt.
Thượng tá Đồng Xuân Quỳnh - Trưởng đồn nhớ lại: “5 năm trước xe không thể chạy tới như thế này đâu nhé. Sang được Ka Lô phải đi bộ cả ngày trời. Giờ gọi là đường thì không phải, nhưng đã có lối để đi”. Có nhiều khi tưởng như chiếc xe đang sắp sửa rơi xuống vực nhưng lại thở phào nhờ cả vào tay lái rất cừ của anh tài xế. “Ka Lô đây rồi” - một chiến sỹ đi cùng đoàn với vai trò là thông dịch viên nói như reo.
Dưới những mái nhà sàn khá chắc chắn, rất nhiều người dân Ka Lô ùa ra đón chúng tôi. Họ tay bắt mặt mừng với Đồn trưởng Đồn Biên phòng Cửa khẩu A Đớt, ôm xiết nhau thân tình như anh em lâu ngày gặp lại. Ông Son - Trưởng bản Ka Lô cho biết: Trước đây, Ka Lô còn sống đời sống du mục, người dân chỉ biết kiếm cái rau rừng, nước sông ăn qua ngày, không ai nghĩ đến một ngày được nhìn thấy Ka Lô khởi sắc như bây giờ.
Chính Thượng tá Đồng Xuân Quỳnh là người đã cõng từng tấm tôn lợp nhà cho dân Ka Lô, chỉ đạo anh em góp công vào công trình đầy ắp nghĩa tình Việt - Lào mà không thể diễn tả bằng ngôn từ như xây một trường học và xây một cây cầu với vốn hỗ trợ 7 tỷ đồng không hoàn lại, bắc qua sông Trôn nối liền xã A Đớt và bản Ka Lô.
Cũng nơi đây, người dân Ka Lô thường được quân y sang khám chữa bệnh khi có dịch, bệnh; dạy cho nghề dệt dèng truyền thống để có kế mưu sinh lâu dài. Dường như một Ka Lô nghèo nàn, lạc lậu đang dần “thay da đổi thịt”. Và Đồn Biên phòng A Đớt chính là đơn vị đã luôn sẵn sàng mang gạo, thuốc sang cho người dân. Đường điện đã mọc lên, nhà nhà đã sắm sửa cái ti vi, bóng đèn đợi đêm bừng sáng như ngày - những điều rất đỗi bình thường nhưng đã từng là ước mơ của dân Ka Lô 5 năm trước.
Theo Báo Pháp Luât
Tải mã QRCode
Xin những bậc chuộng sách vở từ chương đừng mất công dở sử sách Nhà Nguyễn để tìm địa danh này vì nó không phải là cái tên chính thức do vua đặt ra; may ra chỉ có cụ già Léopold Cadière nặng lòng với Huế nên đưa cái tên Nam Đài vào tập san Đô thành Hiếu cổ (Bulletin des Amis du Vieux Hue) mà thôi...
Như một thói quen, một sự tò mò khó lý giải cứ vào những đêm trăng sáng, nhiều người lại đến khu phế tích Tháp Đôi Liễu Cốc (thị xã Hương Trà, Thừa Thiên - Huế) để xem vàng hiển linh.
Đây là một dinh thự 2 tầng được xây dựng theo kiến trúc hiện đại, khác với các tòa nhà mang phong cách truyền thống trong Tử Cấm Thành.
Đây không phải là sản phẩm gì quá xa hoa mà chỉ là một vật dụng rất quen thuộc của người Việt xưa...
Trước khi có sự biến mất hoàn toàn các dấu tích cuối cùng của cửa “quan ải An-nam” trên đỉnh đèo Hải Vân, địa điểm cao nhất của đường cái quan nối liền Huế với Đà Nẵng, tôi thiết nghĩ cần hồi phục các kỷ niệm của nó bằng cách đưa ra các bức ảnh cho thấy tình trạng hiện nay, cũng như đưa ra một số lời giải thích ngắn gọn liên quan đến cửa ải xưa chưa đầy một thế kỷ này; nhưng hiện nay hoàn toàn bị phế bỏ và đang lần hồi mai một do ảnh hưởng tác hại của mưa nắng, của các loài cây cỏ bám cứng.
Phạm Duy sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, hơn một phần ba cuộc đời ông sống ở Sài Gòn, hơn một phần ba sống ở ngoại quốc. Ông đi nhiều, yêu và được yêu cũng nhiều, kể cả người Pháp. Nhưng rồi qua trải nghiệm ông thấy người con gái Huế ông yêu là đẹp nhất, sâu sắc nhất...
Huyền Không Sơn Thượng hay còn gọi là chùa Huyền Không 2 cách cố đô Huế chừng 14 km về hướng Tây, thuộc thôn Đồng Chầm (Hòn Vượn), xã Hương Hồ, huyện Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên - Huế.
Không chỉ cảnh quan thiên nhiên xinh đẹp, Huế trước đây còn là kinh đô của nhà Nguyễn hàng trăm năm, nên đã hội tụ văn hoá nhiều miền của đất nước, tạo nên một di sản văn hoá đồ sộ, trong đó có CA DAO.
Trải qua bao thăng trầm cùng lịch sử, xây rồi phá, phá rồi xây nhưng vẻ đẹp trong lối kiến trúc của nhà thờ chính tòa Phủ Cam vẫn luôn hiện hữu, thách thức với thời gian.
“Tứ thú” xưa gồm ăn trầu, uống trà, hút thuốc, uống rượu được các bậc cha ông chơi và đạt đến một trình độ đẳng cấp.
Trải dòng lịch sử bi tráng của nước Việt, Hải Vân không chỉ là cung đèo kỳ vĩ mà còn đẫm máu xương vệ quốc.
Tổng thể kiến trúc của lăng Thiệu Trị là sự kết hợp và chọn lọc từ mô thức kiến trúc của lăng Gia Long và lăng Minh Mạng. Trải qua thời gian với những biến cố lăng đã trở nên đổ nát.
Vua Hiệp Hòa (Nguyễn Phúc Hồng Dật, 1847 - 1883) là một trong những vị vua có số phận buồn nhất lịch sử Việt
Lễ bái ở lăng Minh Mạng, lính canh ở lăng Gia Long... là hình ảnh sinh động về con người ở kinh thành Huế xưa.
Bài viết liên quan:
Cách đây gần 100 năm nhiều công trình kiến trúc ở Huế vẫn còn nguyên vẹn, chưa bị xuống cấp và đổ nát như bây giờ.
Nhiều hình ảnh quý giá về kinh thành Huế của nhà Nguyễn trong khoảng năm 1919-1926 đã được nhiếp ảnh gia Pháp ghi lại...
Trong khuôn viên lăng vua Minh Mạng ở Huế có một di tích độc đáo nhưng ít người biết đến, đó là Tả tùng phòng trên núi Tịnh Sơn. Điểm đặc biệt của công trình này là cánh cửa vòm cuốn đã bị một cây si cổ thụ "nuốt chửng". Đây là minh chứng cho sức mạnh tàn phá của thiên nhiên và thời gian đối với các công trình do con người xây dựng.
Một bà Hoàng con đại gia, vợ ông vua Nguyễn nổi tiếng, nhan sắc Việt
Người Huế vốn là người xứ kinh kỳ, nên lời ăn tiếng nói, cung cách ứng xử, đi lại cũng nhẹ nhàng, tri thức. Ẩm thực cung đình Huế cũng mang nhiều nét ảnh hưởng của cung cách hoàng gia: Ăn uống nhẹ nhàng, khoan thai, các món ăn ngoài khẩu vị ngon phải nhẹ và thanh, cách trình bày cũng phải đẹp, bắt mắt.
Ba giờ sáng, tại Đàn Nam Giao (Thừa Thiên Huế), không còn nghe tiếng hô đức vua xa giá, chỉ có âm thanh rì rầm dội vào rừng thông và những ánh mắt hướng về linh vị đặt trên bàn thờ. Những người dân đến Đàn Nam Giao để nguyện xin sự viên mãn, gia đình bình an.