Biển và tôi

08:33 23/09/2011
NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

Tác phẩm 'Vịnh đẹp Lăng Cô' của Đồng Minh Đống

[if gte mso 9]> Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 <![endif][if gte mso 9]> <![endif][if gte mso 10]> <![endif]





Tôi chỉ là hạt cát nhỏ nhoi
Đem ướp cả trời đêm vào biển
Cánh buồm chở mộng mơ
Thuyền thúng xoay vần mẹ
Rắc muối lên cây mẹ thành có tuổi
Nhặt lá trầu không têm thiếu vắng lấp ngày
Nhúm rau thai của tôi không chôn kịp góc vườn
Mẹ đã ném cả đầm đìa xuống biển
Mái chèo bắt đầu biết lật khúc “ầu ơi...”
Khi biết thế nào là trôi
Tôi mới hiểu thêm về rụng
Mới biết cây sào uốn cong là chống
Tôi tự bơi qua số phận chính mình
Trăng bớt lạnh từ ngày sinh con nước
Gió biết buồn sau hết cả chở che...
Tôi đã đi từ bậc cửa mùa hè rạc cổ tiếng ve
Đến đêm mọc sởi ngày đông ngây ngây cơn sốt
Mái nhà lợp mưa
Chiếc chõng tre lợp ngày chẵn, lẻ
Không níu kéo so đo
Không mượn vay mặc cả
Những đám mây vảy cá lợp theo mùa...
Cha tôi ngồi xoắn lại dây neo
Dạy tôi cách bơi đứng
Dạy tôi ăn ở với người
Xuống thuyền kiêng huýt sáo
Cá Lẹp lắm xương
Cá Cơm lắm cháo
Quanh năm gặt bão
Lưỡi hái mòn còn đau...
Mạch nước nguồn ủ rượu lên hương
Lúa phây phây qua thì con gái
Sang canh ba tiếng gà còn dại
Đẻ trứng Rồng vào năm Dậu sinh tôi...
Cha đẻ ký ức cho tôi
Mẹ cộng thêm tuổi mụ
Mẹ sâu sợi nắng xiên khoai không vượt ngoài lối ngõ
Xe chỉ nối tôi với bao bọc cộng đồng
Mẹ đốt đầy cả đồng than
Nhem nhuốc ngày thường cho con trong trắng
Bà tôi nhặt vỏ bưởi khô phơi quăn mép nắng
Treo vào đêm bồ hóng
Hơ khô dần rốn tôi
Hơ cạn dần rốn biển
Trong cái đêm vượt cạn đầu tiên
Tôi chẳng thể là tôi
Nếu ngày ấy củ khoai hà không lẹm vào sắc cạnh đá san hô
Đó là bộ hài cốt ông tôi để lại
Hoa vẫn đá
Rong rêu tức tưởi
Cá lượn lờ
Như có như không
Những ngôi sao biết cách nhận ra mình bằng mờ tỏ thực hư qua
                                                                         nhấp nháy vui buồn
Không thái quá khi xếp hình mỏ vịt
Chiếc mỏ nhặt thóc rơi để đời tôi không lép
Ông Thần Nông câu cá bần thần
Tôi tập bơi từ trong bào thai nước ối bềnh bồng
Bao hy vọng tụ dồn gan bàn chân mẹ
Những khớp xương người nhức đau khi trời trở dạ
Mỗi năm có 365 ngày -  365 khớp xương
Tôi ngồi xếp lại hình hài lay thức những vùng thẳm sâu
Những trực giác lờ mờ vụt sáng
Cá vẫn Chép nuôi mình trong ảo vọng
Trăng có chìm, nguyệt vẫn ngư ông...


(271/09-11)







Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • TRẦN VẠN GIÃBài nhã ca mùa xuân

  • NGUYỄN HOADự cảm

  • Nguyễn Khắc Thạch - Võ Quê - Trần Quốc Toàn - Thục Quân - Nguyễn Loan - Nguyễn Văn Phương - Thái Doãn Long - Vương Hồng Hoan - Nguyễn Khoa Như Ý - Lê Viết Xuân - Đỗ Văn Khoái - Thanh Tú

  • Hoàng Phủ Ngọc Tường - Nguyễn Sơn Nhân - Lê Thị Hường - Phạm Nguyên Tường - Ngô Cang - Hồ Thế Hà - Ngô Minh - Mai Văn Hoan - Nguyên Quân - Đoàn Thương Hải - Ngàn Thương

  • Phạm Tấn Hầu - Văn Hữu Tứ - Dương Lễ - Nhất Lâm - Văn Cầm Hải - Phan Trung Thành - Trương Quân - Lê Tấn Quỳnh - Hồ Trường An - Hải Yến - Tôn Nữ Như Ngân - Thủy Chi

  • Tóc Nguyệt - Huỳnh Minh Tâm - Cát Du - Anh Nguyễn - Hải Trung

  • ĐÀO DUY ANHLời nói dối

  • TUỆ GIẢI NGUYỄN MẠNH QUÝKhúc tình tự dòng sông

  • LTS: Ngày 10-12-2009, thi sỹ Nguyễn Trung Bình đã qua đời sau cơn bệnh. Anh sinh ngày 10/5/1968 tại thị xã Hội An. Sau khi tốt nghiệp Khoa Ngữ văn, ĐH Tổng hợp Huế (1991), thi nhân đã lang bạt khắp nơi rồi về sống ở Sài Gòn suốt hơn 15 năm qua với đủ nghề gắn liền với thơ, sách và nghệ thuật.

  • Nguyễn Thái Sơn - Nguyễn Hiệp - Chu Minh Khôi - Hà Huy Tuấn - Nguyễn Thánh Ngã - Minh Tự - Diệp Thảo Minh Dzương - Hàn Nhật Châu - Bá Vi Tuân

  • NGUYỄN HỮU HỒNG MINHTổ quốc

  • LGT: Quê ngoại xứ Huế, quê cha gốc Bắc nhưng Nguyễn Thị Ánh Huỳnh lại là con gái Cần Đước, Long An. Chị đã xuất bản 3 tập thơ, nhận một số giải thưởng thơ. Nhưng những điều đó với chị không quan trọng bằng việc làm thơ để “khiến ta được giải phóng khỏi bản thân mình để thử làm kẻ khác, làm chim muông cây cỏ, sương gió... ngu ngơ hơn, huyền ảo, linh diệu hơn”, và nữa “để làm mình làm mẩy với phận số cô đơn của mình, được giải toả, được thoát khỏi cái chật hẹp của tham - sân - si...” (tự bạch).

  • Nguyễn Văn Tam - Mai Thanh - Cao Hạnh - Phan Văn Chương - Nguyễn Hoa - Từ Hoài Tấn - Ngàn Thương - Vân Anh - Trần Hữu Lục - Lê Tấn Quỳnh

  • Đào Phương - Hồ Trường An - Văn Lợi - Nguyễn Lương Hiệu - Đoàn Mạnh Phương - Phan Đình Tiến - Nguyễn Thanh Mừng - Trương Quang Thứ - Nguyễn Thụy Kha - Lê Quốc Hán - Phụng Lam

  • LƯƠNG NGỌC AN               (Trích Phác thảo những lời ru)

  • Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thánh Ngã - Trần Tịnh Yên - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Nguyễn Quang Hưng

  • Lê Lâm Ứng - Nguyễn Sĩ Cứ - Lê Viết Xuân - Nguyễn Sơn Nhân - Nguyễn Ngọc Phú - Minh Quang

  • MAI VĂN PHẤNMũi tên bóng tối

  • LÊ THANH NGANgười thổi sáo

  • Trịnh Thanh Sơn - Nguyễn Văn Thọ - Phan Xuân Sơn - Lãng Hiển Xuân - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Lê Hoa - Lê Khánh Tuyết - Vương Hồng Hoan - Hà Vũ Giang Châu