TỪ HOÀI TẤN
Tặng bạn cũ
Ảnh: internet
mười lăm năm - thời gian
tuổi trẻ tôi lầm lỡ
đã qua một chặng đường
vợ, con, cơm, áo, nắng, mưa
tình chung cùng gió bụi
những đêm ngồi một mình
neo xuồng giữa dòng sông
muốn gieo mình tự trầm
câu kinh tụng thời đi học:
“Đại viết thệ, thệ viết viễn, viễn viết phản”
còn ta nay về đâu
xa rồi trăm dặm quê hương
mây mù núi che khuất
rừng tràm bưng bàng cỏ đưng phơ phất
đã lấp dấu chân ai vạch một lối mòn
mười lăm năm - thời gian
sự tồn tại gầy còm
người đi dưới sông giữa khuya trời vắng lặng
hát bài ca chia ly
tưởng lòng tôi chung khúc nhạc
sách vở bút nghiên trong xó mốc lóc lăn
qua mấy thời lang bạt
trở về mái hiên xưa
cười vui chiều xẩm tối
nơi đây
thời gian như đứng lại từ bao giờ
nhà có một gian, giường kê một chiếc
bàn gỗ liêu xiêu vài ba chiếc ghế
mâm cơm chiều nay có cá kho khô
gạo mới còn thơm mồ hôi giọt
mười lăm năm, lạ nỗi gì
khóc cười sớm tối
ngày tháng là cơn gió mát đi qua
thổi hắt hiu buồn lòng ta quá đỗi
có những tuần trăng hoang dã bình nguyên
ta thức cùng mây trắng
mộng chờ những ngàn năm
không phai lòng kẻ sĩ
mười lăm năm - có nghĩa gì
mưa dậy thời chiến tranh
ảo ảnh sa mạc
có dăm ba mối tình khẳng khiu như những ngày trong ngõ hẹp
con nước đã trôi xuôi bận lòng chi
những đêm trăng vỡ vụn giữa lòng sông
đã sống như thể đời chưa qua
đã yêu như một mối chưa tròn
lòng cứ mãi quanh co
những con đường cụt
mười mấy năm - dầu chẳng có nghĩa gì
nhưng không phải là chiêm bao
không thể tưởng mình đã mất
chiều nay
bên phên liếp nhà lổ loang sắc nắng
ta vẫn thấy trời xanh trong
như được sống thêm mỗi ngày cùng gió bụi
mới thấy đời tươi thắm nỗi vui chung
(Tưởng nhớ Hậu Nghĩa 08/4/1990)
(SH277/3-12)
Tải mã QRCode
LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.
NGỌC TUYẾT
VI THÙY LINH
HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)
Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu
NGUYỄN NGỌC PHÚ (Trích trường ca)
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
TUỆ NGUYÊN
VŨ TRỌNG QUANG
Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm
PHAN DUY NHÂN
Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh
LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.
VĂN CÁT TIÊN
Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương
Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang
Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương
TRƯƠNG VĂN VĨNH
NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG
Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất