TỪ HOÀI TẤN
Tặng bạn cũ
Ảnh: internet
mười lăm năm - thời gian
tuổi trẻ tôi lầm lỡ
đã qua một chặng đường
vợ, con, cơm, áo, nắng, mưa
tình chung cùng gió bụi
những đêm ngồi một mình
neo xuồng giữa dòng sông
muốn gieo mình tự trầm
câu kinh tụng thời đi học:
“Đại viết thệ, thệ viết viễn, viễn viết phản”
còn ta nay về đâu
xa rồi trăm dặm quê hương
mây mù núi che khuất
rừng tràm bưng bàng cỏ đưng phơ phất
đã lấp dấu chân ai vạch một lối mòn
mười lăm năm - thời gian
sự tồn tại gầy còm
người đi dưới sông giữa khuya trời vắng lặng
hát bài ca chia ly
tưởng lòng tôi chung khúc nhạc
sách vở bút nghiên trong xó mốc lóc lăn
qua mấy thời lang bạt
trở về mái hiên xưa
cười vui chiều xẩm tối
nơi đây
thời gian như đứng lại từ bao giờ
nhà có một gian, giường kê một chiếc
bàn gỗ liêu xiêu vài ba chiếc ghế
mâm cơm chiều nay có cá kho khô
gạo mới còn thơm mồ hôi giọt
mười lăm năm, lạ nỗi gì
khóc cười sớm tối
ngày tháng là cơn gió mát đi qua
thổi hắt hiu buồn lòng ta quá đỗi
có những tuần trăng hoang dã bình nguyên
ta thức cùng mây trắng
mộng chờ những ngàn năm
không phai lòng kẻ sĩ
mười lăm năm - có nghĩa gì
mưa dậy thời chiến tranh
ảo ảnh sa mạc
có dăm ba mối tình khẳng khiu như những ngày trong ngõ hẹp
con nước đã trôi xuôi bận lòng chi
những đêm trăng vỡ vụn giữa lòng sông
đã sống như thể đời chưa qua
đã yêu như một mối chưa tròn
lòng cứ mãi quanh co
những con đường cụt
mười mấy năm - dầu chẳng có nghĩa gì
nhưng không phải là chiêm bao
không thể tưởng mình đã mất
chiều nay
bên phên liếp nhà lổ loang sắc nắng
ta vẫn thấy trời xanh trong
như được sống thêm mỗi ngày cùng gió bụi
mới thấy đời tươi thắm nỗi vui chung
(Tưởng nhớ Hậu Nghĩa 08/4/1990)
(SH277/3-12)
Tải mã QRCode
Nguyễn Quang Đương - Lê Đình Tiến - Huỳnh Thị Quỳnh Nga - Võ Tấn Cường
HUỲNH MINH TÂM
Hải Như - Nguyễn Khắc Thạch - Hải Bằng
NGUYỄN VĨNH TIẾN
HOÀNG THỤY ANH
NGUYÊN QUÂN
Trần Đức Tín - My Tiên - Nguyễn Hưng Hải - Nguyễn Đức Tùng - Phan Duy - Khaly Chàm - Huỳnh Thị Kim Cương - Đặng Như Phồn
Thai Sắc - Dương Thắng - Nguyễn Thiện Đức - Trần Hạ Vi
VƯƠNG HUY
NGUYỄN TRỌNG TẠO
“Vết chân trần rớm máu trên gai” là một chương trong trường ca của cây bút trẻ Lệ Hằng. Tác phẩm là nỗi khát khao của cô bé mù về một thế giới có sắc màu, là trái tim bỏng rát những ước mơ của những người cha người mẹ, là tiếng hát giữa cuộc đời nhem nhuốc bất hạnh vút lên cao để ngợi ca cuộc sống, ngợi ca sự hy sinh, ngợi ca tình yêu, ngợi ca nghị lực vươn lên đạp bung chiếc kén giới hạn, khám phá cuộc sống diệu kỳ.
ANH THƠ
Thúy Bắc - Yến Lan - Trần Nhuận Minh - Vũ Quần Phương - Thái Bá Tân - Nguyễn Đình Thi - Hữu Thỉnh - Trần Hữu Thung - Diệp Minh Tuyền - Hoàng Phủ Ngọc Tường - Đinh Thị Thu Vân - Bằng Việt
TỪ HOÀI TẤN
Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Khắc Thạch - Nguyễn Xuân Hoa - Đoàn Mạnh Phương - P.N.Thường Đoan - Nguyễn Việt Chiến - Vĩnh Nguyên - Nguyễn Man Kim - Nguyễn Văn Quang - Tần Hoài Dạ Vũ - Đỗ Văn Khoái - Đoàn Nho - Đặng Văn Sử - Phạm Trường Thi - Lê Quốc Hán
HOÀNG VŨ THUẬT
PHAN ĐẠO
LỮ MAI
NGUYÊN HÀO
PHAN LỆ DUNG