Nhiều khi soi mặt vào gương bỗng gặp một nỗi buồn anh chẳng còn là anh môi mắt bỏ hoang đượm màu gỗ mục anh chẳng còn là con của mẹ, chẳng còn là anh của em anh thành kẻ khác sơn son rụng xuống rồi màu khác lại bôi lên Ngày đi qua, ngày thứ bao nhiêu tháng cũng thế, và năm dài cũng thế gấp gáp những hình nhân chen chúc đua nhau lên nguồn xuống bể ghế đá lỗi mùa, thời thượng tận rêu xanh Buổi tối anh về, buổi sớm anh đi con đường mòn không thể mòn hơn nữa chân trời cũ càng xa xăm ánh lửa ai thả khói lên trời di chúc một tình yêu. NGUYỄN NHÃ TIÊN (nguồn: TCSH số 232 - 06 - 2008) |
Tải mã QRCode
Mai Quỳnh Nam - Nguyễn Ngọc Hạnh - Từ Dạ Linh
LÊ HOÀNG ANH
THANH THẢO
DUYÊN AN
NGUYỄN THÁNH NGÃ
VŨ TUYẾT NHUNG
HUỲNH MINH TÂM
ĐÔNG HÀ
THY NGUYÊN
TRẦN VĂN LIÊM
ĐINH TIẾN HẢI
Nguyễn Hữu Quý - Bùi Sỹ Hoa - Nguyễn Đức Hưng - Trần Huy Minh Phương - Hoàng Vũ Thuật - Lâm Bằng - Tô Ngây
NGÔ QUANG HUỆ
NGUYỄN QUÂN
Những câu thơ của Trần Việt Hoàng như áng mây không ở lại mà điểm xuyết bóng mình trên dòng thời gian. Hình ảnh thơ là thế mạnh trong thơ Hoàng, soi thấy giấc mơ hao gầy, chái bếp của mẹ, lũy tre sân nhà, mái rạ tẩm đầy nhớ thương, soi thấu “tiếng chuông vọng mòn đỉnh núi”.
KIM LOAN
LÊ HẢI KỲ
VÂN PHI
PHAN LỆ DUNG
LÊ VIẾT HÒA