Nhiều khi soi mặt vào gương bỗng gặp một nỗi buồn anh chẳng còn là anh môi mắt bỏ hoang đượm màu gỗ mục anh chẳng còn là con của mẹ, chẳng còn là anh của em anh thành kẻ khác sơn son rụng xuống rồi màu khác lại bôi lên Ngày đi qua, ngày thứ bao nhiêu tháng cũng thế, và năm dài cũng thế gấp gáp những hình nhân chen chúc đua nhau lên nguồn xuống bể ghế đá lỗi mùa, thời thượng tận rêu xanh Buổi tối anh về, buổi sớm anh đi con đường mòn không thể mòn hơn nữa chân trời cũ càng xa xăm ánh lửa ai thả khói lên trời di chúc một tình yêu. NGUYỄN NHÃ TIÊN (nguồn: TCSH số 232 - 06 - 2008) |
Tải mã QRCode
TRINH ĐƯỜNG
TRƯƠNG ĐĂNG DUNGGiấc mơ của Kafka
Nguyễn Minh Khiêm - Nguyễn Hữu Hồng Minh - Ngô Thị Thục Trang - Trần Văn Lợi - Từ Hoài Tấn - Hoàng Xuân Thảo - Ngô Kim Đỉnh
HOÀNG VŨ THUẬTRừng
An Hiên - Nguyễn Văn Hùng - Đông Hương - Trần Hoàng Phố - Trần Ninh Hồ - HsDũngCận
Ngô Minh - Nguyên Quân - Hải Trung - Triệu Nguyên Phong - Thanh Thanh - Phạm Bá Nhơn
HUỲNH LÊ NHẬT TẤNĐóa hoa màu ngọc anh
ĐOÀN MẠNH PHƯƠNGCõi tâm linh
Văn Hữu Tứ - Nguyễn Sĩ Cứ - Lê Thị Mây - Nguyễn Khoa Như Ý - Thái Hải - Trinh Đường
HOÀNG VÂNVẽ
NGUYỄN HỮU QUÝSự nhận biết
TÔN NỮ THU THỦYGiữa vườn hoa Trúc Lâm
Cáp Doãn Bình - Hồ Trường An - Lê Quốc Hán - Sĩ Nhiếp - Đinh Thu Hương - Nguyễn Hữu Quý - Nguyễn Quân - Nguyên Hà - Ngàn Thương - Trần Ngọc Khánh
NGUYỄN THỤY KHABầu trời dưới anh
NGUYỄN THẾ THẮNGMẹ
TÔN PHONGAdam
Lê Lâm Ứng - Nguyễn Nhã Tiên - Trần Huyền Sâm - Lê Ngã Lễ
NGUYỄN VĨNH TIẾNGiấc mơ cuối
NGUYỄN HỮU HỒNG MINHNhững lát cắt
ĐÔNG TRÌNHNhững trang sách