Bài thơ người tìm hạt giống

14:44 05/08/2010
TRỊNH QUANG QUỲNHBài thơ người tìm hạt giống

Ảnh: Internet

Nhà chưa khô lạt đã đi
Luống rau bén rễ mấy khi kịp dùng
Tấm phên óng mượt trúc rừng
Lưng lưng giếng nước ngập ngừng mắt ai
Giấc nằm vén trước sao mai
Núi bên đã hẹn suốt ngoài còn ru…

Tình rừng ở mấy cho bưa
Và sao đếm hết nỗi ưa dựng nhà
Một ngày vượt mấy truông xa
Đêm về giấc ngủ còn mơ bậc trèo
Dốc nghiêng cây chẳng nghiêng theo
Đường bàn chân lại nhớ chiều bàn chân…
Nhớ lần ủ hạt tìm mầm
Gặp chồi cây gió ngỡ trầm lên hương
Hoa dè lụi, hoa giẻ thơm
Ràng ràng kết nụ là chơm chớm hè
Cành thông đọng trái thu kề
Cành xoan dụi nắng ấy về mùa đông
Chỉ thường cây gạo mơ mòng
Đông qua quá độ vẫn vòng tay xanh!
Tiếng chim mách trái bên cành
Tiếng người vấn vít quanh nhành me dây
Nền trời gợi mấy màu mây
Nền rừng gợi mấy lòng say hỡi rừng
Nắng nôi đồi trọc đã từng
Nắng mầm cây lại nửa mừng nửa lo
Hạt nào chẳng mộng chồi tơ
Cành nào nên trái cho vừa đất nâu
Túi ngang nặng hạt sơn dầu
Túi nghiêng hạt gụ nài cao khó lần
Mai mùa hạt lát, hạt trâm
Lựa cho cái túi đủ tầm đeo vai…
Mỗi năm mấy vụ leo rừng
Mấy mùa gieo hạt, mấy tầng cây lên

Mấy loài hoa trái biết thêm
Mấy tình em đến ở trên vùng này
Cái nghề lựa hạt, ô hay
Cứ bâng khuâng với tháng ngày đèo non.

                                                3-1983

(3/10-83)



Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Từ Nguyễn - Đông Triều - Cao Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Nguyễn Minh Khiêm - Đức Sơn - Từ Hoài Tấn - Bảo Cường - Biển Bắc

  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương