LÊ THỊ MÂY
Nhà thơ Lê Thị Mây- Ảnh: TL
|
Tưởng nhớ anh Mai Văn Tấn Có trái tim khiêm nhường như hạt lúa vừa tự gieo mầm vào mảnh ruộng quê sau vặt vã chính từ khi anh sống anh cày bừa phơi ải trước thời gian những cằn khô cho ấm thành màu mỡ tóc trắng mùa lau dọc bến Kiến Giang tiếng chim cuốc kêu ngoài bờ nhớ tiếc tháng giêng xanh bén rễ những nỗi niềm như bén rễ trong bùn tời nhân nghĩa khi anh sống đau đáu hồn ngọn lửa anh tự mình nhen mưa dột bếp mấy lần cả những khi tro mùa đông cơn lốc anh cúi đầu bó gối ngóng ra sân bế tắc ấy bạn bầu không ai khác hanh heo về chuồi ớt đỏ lối sang cu cườm gáy xóm giềng vừa ngẩng mặt bông cẩn dậu thưa ngơ ngẩn cọng rơm làng có trái tim khiêm nhường như hạt lúa đến phút này đất cởi mở đón anh trên mảnh ruộng cánh chim từ phiêu bạt vẫn long lanh cu cườm gáy mùa màng anh cày bừa phơi ải trước nhân dân cả dự cảm phân thân trong số phận nét chữ gầy trang sách mở đời anh có trái tim khiêm nhường như hạt lúa tự gieo mình vào đất ấm quê hương tiếng chim cuốc tháng giêng kêu nhớ tiếc mưa nắng hôm qua anh để lại con đường những dấu vết ngỡ lẫn vào trong cỏ lặn lội thân cò chiều thẫm sóng Kiến Giang tháng năm về mây kết trắng khói hương khi anh sống anh tự mình nhen nhóm cọng rêu đi trôi dạt lửa chân cầu trên mảnh ruộng quê anh vặt vã cơn đau những ngày chót lúa uốn câu vĩnh biệt tiếng chim cuốc kêu trăng lên từ đất bao ươm vàng ấm áp trải cho anh những thửa ruộng áo mùa màng chói rực ngỡ anh còn gặt hái cuối trời xanh... Huế 18-2-1986 (18/4-86) ![endif][if![endif][if![endif][if |
Tải mã QRCode
ĐẶNG NHƯ PHỒNTôi đánh rơi khuôn mặt mìnhtrong chén rượuĐể khi mình tỉnhnhớ mình say
NGUYỄN LOAN...Không thể vớt bóng trăng chìm đáy giếngcũng không thể xâu nỗi buồn thành chuỗi ngọc làm tin...
TRIỆU NGUYÊN PHONGĐi gần hết một đời mới nhớQuê nhàMái lá phên treCỏ cây vô tình như dòng khe nhỏChảy dài đến hết cơn mê
DZẠ LỮ KIỀUĐi qua...trăm suối ngàn khevẫn chưa tìm được đường về cội duyên
NGUYỄN VĂN QUANGNgười cúng vong linh cúi đầu khấn lạyNgười đốt vàng mã cho quỷ nhảy múaTiếng cười tiếng khóc tranh giành ngọn lửaLòng tro như máu chuyển mặt đen bầm
TRẦN TỊNH YÊNĐi qua dòng sông phù sa bật khóc. Dưới chânnấm độc gỗ đá chiêm bao.Bước xuống nhân gian làm người trần thếNhặt nghìn giọt lệ thả qua kiếp người
LÊ VĨNH THÁI...tìm ảo ảnh hào quang của chiếc đèn dầuchân lý ẩm mốc trăng mờ tỏ cũng là trăng...
LGT: Những dòng thơ này có một điều khác những dòng thơ khác là chúng được viết giữa những bản tin thời sự, giữa những cảnh quay hay những phút bất chợt im lặng ở phần hậu kỳ truyền hình... Những dòng thơ lắng nghe mình dặn mình, nghe tim mình rung lên giữa những ngày chưa đến, chưa qua và những ngày đã cũ, một cái gì đó rất xa ở thế giới này... Tất cả, đó là một cái gì đó rất thật như cuộc đời này, như thơ của những người làm báo.
một ngón ma thuậtmột ngón im lặngmột ngón kiếp trướcmột ngón đốm lửamột ngón tàn tro
Người con gái đã quay lưng và bước điNơi ấy tôi ngồi trong bóng chiềuGẩy tình tang lên cây đàn cũ
Có thể anh quay đivà khóctrong ngày em trở về…
Tháng 5một đêm hè nóng bỏngmặt đất gập ghềnh mặt trăng như con thuyền treo ngượctôi nhận một cái hônrồi ngỗ nghịch cười vang
Viết cho Khang
Bên thềm mưa khoan nhặtNhững hạt mưa trong vắtMà khơi lắm nỗi niềm!
Cung đàn xưalắng vào tim thầm lặngbên em bao lần giữa Huế rồi xacâu Lý mười thương nghe sao mà thương quá!đưa ai về Vỹ Dạ, Kim Long…
Mỗi mùa hè con trở về thăm mẹMẹ tuổi cao như trái chín trên cây
Đường vô “bỉ ngạn” xanh rìCái đêm hôm ấy đêm gì, em ơi!Vầng trăng Đại nội bên trờiNghiêng soi mờ tỏ mặt người đế vương…
17 tháng 6 ngày của ChaCon viết bài thơĐề lên bia mộĐất đã khô mà tim conVẫn ướt!Tháng năm dài Cha ở nơi mô?!
Ta dìu em đi về giữa yêu thương.Thoang thoảng trong gió hương hoa đồng cỏ nội.
Hàng chục năm xa quêNay lại vềăn bát cơm quêcủa mẹ