Bài thơ ban mai

14:55 10/10/2011
HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

Nhà thơ Hoàng Vũ Thuật - Ảnh: nhavan.vn

[if gte mso 9]> Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 <![endif][if gte mso 9]> <![endif][if gte mso 10]> <![endif]

I.
Lặng lẽ đến bên cửa sổ
giọt nước trên cánh lá mỏng tang ánh lên và rơi xuống
niềm vui
những giọt nước tinh khôi
lọc qua ánh sáng ban mai trái tim trong sạch nhất
lọc ra từ đôi mắt

Ôi ban mai
rải mỏng trên tường trên bức tranh cổ điển
trên bức phù điêu
trên tượng người bạn thân trên mắc áo
dát vàng chiếc bàn gỗ tạp cổ xưa
chiếc bàn sáng tạo
trên mặt bàn còn in dấu bàn tay các nhà thơ
tôi xin kể ra
từng người với cuộc đời họ
những người trước tôi những người sau tôi những người cùng thời
người xuất thân là sinh viên là lính là giáo sư
người ở miền Trung miền cực Bắc
người miền Đông người Đồng Tháp
tôi có thể kể về lối sống sở thích tính tình
người tính nóng người đãng trí quên cả tên người yêu
người cẩn thận người luộm thuộm người hay cười
người mặc cảm chán chường
người đa tình số một
người lạc quan phóng khoáng người lặng im
người thông minh người nhẹ dạ người hay buồn
tôi có thể đọc từng bài thơ họ viết
bài thơ hay nhất đến bài thơ lãng quên

Tôi ca ngợi
ban mai trái tim sáng tạo
mơ mộng và yêu thương
chân thật và huyền ảo

 
II.

Những ngón tay mịn mà búp sen
lật từng trang bản thảo trên bàn
mỏng như tờ giấy trắng tinh lấp lánh
rất vô hình mà rất hữu hình
từ phương xa giữa muôn ngàn tinh tú
giữa vầng mặt trời trái tim vô biên nóng bỏng
ánh sáng kiêu kỳ thơ mộng
và hiền lành
và dân dã
và tự tin
ánh sáng phát ra từ trái tim
ấm áp
chứa chan
gần gũi

Tôi xiết chặt
áp vào lồng ngực nóng hổi
chảy trong tôi bay quanh tôi
đậu xuống mái tóc mềm
hai cánh tay đôi ánh sáng nhịp nhàng
bay lên trong nắng mai
qua cánh rừng ngày qua trụi lá
qua cánh đồng ngày qua chằng chịt kẽm gai
qua thành phố ngày qua với những bước chân
rầm rập xuống đường
đòi áo cơm sách đọc

Bay lên cùng
những người bạn đồng hành
những người bạn mang thơ đi trong buốt giá
trong đêm mất đèn nhoáng nhoàng tiếng cười
và những lời bỗ bã
tôi có thói quen
lấy thơ làm cứu cánh
dẫu trời mưa trời nung nắng
thơ là mái che
lửa ấm chiều đông


III.

Mùa đông đến bất ngờ
không báo trước
tôi không kịp mặc áo ấm quàng khăn đi tất
như sự lạnh lùng của em
không báo trước
tôi đi qua những hoàng hôn
những trận mưa đêm đột biến
những lối phố rộng rênh
những quảng trường quá hẹp
những chiếc quán lẻ loi
tôi đi như một lời độc thoại

Đâu rồi ngôi sao ban mai
ngôi - sao - bạn - bè đến gõ cửa phòng tôi mỗi
                                                         sáng tinh mơ
ngôi sao báo trước một ngày nắng 
một ngày mưa
một ngày tạnh ráo
đâu rồi
tôi gọi ban mai
và đợi
như chiếc dương cầm đợi những ngón tay
lướt trên hàng phím
lá cỏ đợi giọt sương treo lên tinh cầu nhỏ xíu
nhẫm đọc lại câu thơ xé ra từ trái tim
tôi gọi tên em

Có phải em là mùa đông
một mùa trong bốn mùa làm nên năm
một ngày trong ba mươi ngày làm nên tháng
tôi nhà thơ không thích ví von so sánh
những con đường mang dáng em
lượn một đường cong
những bông hoa đầu mùa ăm ắp hương thơm
mảng tường trắng như ngọn thác
và ngọn gió trào trong đêm thách thức

Không do dự chần chừ
chỉ có tôi ngọn gió kia trận mưa này và sự
                                                               lạnh lùng không báo trước
không cô độc chán nản không hững hờ
tôi đi
tận cuối con đường mùa đông
ban mai hiện ra
bất ngờ
dè dặt


IV.

Không ngày nào giống ngày nào
em lặng lẽ tới bên cửa sổ
xin chờ tôi một lát
tôi xếp gọn chăn màn không quên bài thể dục
tôi biết ban mai cách hàng triệu cây số đến đây
qua những khoảng không vô nghĩa
qua những hành tinh cùng nhóm
qua sự sống cái chết
gặp những trận gió lốc
những đám bụi tinh vân mịt mù
mùa đông níu chân
mùa thu cầm tay
mùa xuân phủ khăn voan lên mặt
những bóng đêm đen đủi phỉnh phờ
những trận mưa lê thê dồn dập

Từ nơi phiến lá nơi mái hiên
từ trên thảm có mượt
tôi nghe
thứ tiếng cẩm thạch
tiếng của giọt sương
trong suốt
sâu thẳm và bao dung
thứ ngôn ngữ tình yêu thiết tha và nồng nhiệt
đang rót vào tôi
sự thanh khiết không tìm ra nơi ban chiều
dù ở đó rất thướt tha mềm mỏng

Tôi đã qua một mùa đông lạnh nhạt
một mùa đông không báo trước
như dáng em ngồi đan áo trong khuya
tan vào tôi
tiếng đàn thiên nhiên của lá cây suối sông biển cả
của mặt đất hương lúa đầu mùa quen thuộc
của xa thẳm ngân hà
tôi cần sự bù đắp
sự bắt đầu
nhưng không bao giờ là sự cuối


V.

Đừng ngại
em
tôi dám yêu cả sự lạnh lùng nồng nhiệt hay phũ phàng
tôi chấp nhận nỗi buồn nguồn vui tôi chấp nhận em
tôi ngợi ca và không thể không ghen tuông bực tức
tôi biết em chân lý có thực
dù nơi đâu em người gieo hạt buồn vui
ôi ban mai
mỗi ngày một lần đến cùng trái đất

Hôm nay chủ nhật
tôi cần chút nghỉ ngơi yên tĩnh và khoáng đạt
cần một bông hoa cắm vào lọ thuỷ tinh
tôi cần có em
như cỏ cây cần ánh sáng
sao trời cần tới đêm
hãy đến hỡi ban mai của tôi

Từ phương xa
em tới đâu qua đâu mà nét dịu dàng không hề rơi vãi
tôi nhận ra tiếng bước chân nhẹ nhàng quý phái
giọng nói ngọt ngào lắng đọng tục ngữ dân ca
mới mẻ đến triệu lần triệu lần vĩnh cửu
tôi có thể tiếp tục làm thơ tiếp tục đọc cho bạn bè
người chưa quen người bên kia nửa vòng quay trái đất

Không né tránh
không làm người chào hàng
người đi sau nhặt nhạnh
đừng cười tôi
đừng làm tôi phải đưa hai bàn tay che mặt
tôi là bãi cát
đón nhận muôn đợt sóng dạt dào phát ra từ trắng trong
những những làn sóng trái tim em


VI.

Tự tin
tôi có thể xứng đáng tấm lòng ngưỡng mộ
của mọi người
tôi yêu họ và sống vì họ
chẳng kiêu ngạo chẳng xun xoe chẳng hạ mình
không giả trá già nua cũ kĩ

Gian phòng này xin làm một công viên nhỏ
một vườn hoa hoặc lối phố
mọi người cứ việc tìm tôi trò chuyện bất cứ lúc nào
ngay lúc tôi vắng nhà bận bịu
hay dạo mát hành lang
mai kia tôi không còn chút thì giờ làm thơ
chép tặng em từng trang
dẫu lúc ấy tôi chẳng là tôi nữa

Xin cứ tự nhiên mở cửa
những phong thư tôi vẫn nhận hàng ngày
trên mắc áo tay tôi vừa chạm tới
bản thảo trên bàn dày cộp chồng lên nhau
(chiếc bàn mang hơi ấm các nhà thơ
tôi đã đọc tên mô tả khá đầy đủ và thận trọng)
xin tự giới thiệu
chính tôi anh chàng đãng trí và đa tình số một
người lặng im có thể ngồi suốt ngày

Yên lặng một chút
đừng thô thiển cũng đừng e dè
chẳng cần sắp hàng người nọ sau người kia
chớ nên chen chúc
các bạn có thể mặc đủ loại áo không cần đồng phục
không cần chỉnh tề
không vội vàng gấp gáp cũng đừng quá chậm

Hãy mở toang cửa sổ
các bạn sẽ gặp ban mai của tôi
bước chân nhẹ nhàng thanh thoát
đôi cánh tay trần
đôi ánh sáng ngân rung từ những vì sao xa xôi
trên đôi môi ướt át
và đôi mắt
long lanh treo hai hạt tinh cầu
đi qua bạn bay quanh bạn đậu xuống mái tóc
huyền bí vô cùng mà vô cùng chân thật

Ban mai
trên môi tôi
cháy nồng
run rẩy…


Huế 12-14/10/1981
(18/4-86)






Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Trần Xuân An - Lý Hoài Xuân - Mai Nguyên - Trần Thị Huyền Trang - Trần Bá Đại Dương - Nguyễn Loan - Trần Thị Hiền - Đỗ Văn Khoái - Phùng Tấn Đông - Hồ Huệ - Tôn Lệ Thu Châu - Nguyễn Hữu Quý - Nguyễn Phi Trinh - Việt Trác

  • Tế Hanh - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Khắc Mai - Tuyết Nga - Thái Ngọc San - Đặng Thị Kim Liên - Trần Vạn Giả - Huỳnh Duy

  • Lê Văn Ngăn - Nguyễn Xuân Thâm - Phan Lệ Dung - Bành Thanh Bần - Đào Duy Anh

  • HỒNG NHUChiếc tàu cau                        (Trích)

  • Minh Huệ - Xuân Quỳnh - Phương Thúy - Trần Thị Hiền - Trần Hải Sâm - Trần Khắc Tám - Hà Linh Chi - Mai Văn Hoan - Văn Tăng - Thiệp Đáng - Nguyễn Thành Phong - Hà Nhật

  • LTS: “Đi về sao chửa về đi” có lẽ là câu nhắn nhủ nhiều ý nghĩa nhất của Đào Tiềm vào cuối cuộc nhân sinh. Mười năm trước, ở tuổi bảy mươi, sau hơn 50 năm gắn bó với thơ ca, nhà thơ Tường Linh đã viết bài “Khúc ca quy ẩn” như lời từ giã đời thơ.

  • LTS: Đỗ Hoàng, sinh ngày 11-10-1949 tại Lệ Ninh, Quảng Bình, có thơ in từ năm 1970 ở các sách báo Trung ương và địa phương. Các tập thơ đã được xuất bản: Mùa lên xanh (in chung) - NXB Tác phẩm Mới 1978; Những miền đất nhớ (in chung) - NXB Lao động năm 1983; Những cánh rừng (in chung) - NXB Thanh niên năm 1984…

  • Đông Hà - Từ Nguyễn - Đông Triều - Quách Thành - Nguyễn Nhã Tiên - Nguyễn Trọng Văn - Quang Huy - Lê Văn Doãn - Trần Nhuận Minh.

  • L.T.S: Lý Hoài Xuân: Tên thật là Nguyễn Quốc Duẩn, sinh ngày 26-12-1954 tại Lệ Ninh, Quảng Bình. Tốt nghiệp đại học Luật. In thơ từ năm 1973. Là một chiến sĩ quân đội có mặt trong chiến trường Trị Thiên trong những năm ác liệt nhất. Có nhiều bài thơ và truyện ngắn in trên các báo, tạp chí Văn nghệ, Văn nghệ quân đội , Quân đội nhân dân, Đại đoàn kết, Độc lập, Đất Quảng… và sách của NXB Thuận Hóa , Công an nhân dân.

  • Thêm một biệt thơ hòa vào xu trào cách tân của Thơ Việt; Phan Quỳnh Dao với bút năng khỏe, cách lập ngôn ngoài khuôn cũ, thơ dòng nào cũng đầy ắp nỗi niềm trong tầng tầng suy tư... Chị vừa xuất bản tập thơ “Khuyết” cuối năm 2010 vừa rồi. Xin trân trọng giới thiệu.Đàn An Nguyên (gt)

  • Nguyễn Văn Dinh sinh ngày 5-3-1932 tại Quảng Trạch, Bình Trị Thiên. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Có thơ in từ năm 1952. Các tập thơ đã xuất bản: “Hát về ngọn lửa” (in chung), “Cánh buồn quê hương” (in chung), “Hoa trăm miền” (in chung). Giải thưởng về đề tài chống Pháp 1953 của Bộ tư lệnh quân khu 4. Giải thưởng cuộc thi về đề tài lâm nghiệp của Bộ Lâm nghiệp 1969-1971. Giải thưởng văn học Bình Trị Thiên 7 năm 1976-1982.

  • ĐINH CƯỜNGMười năm rồi Sơn ơi

  • Xuân Hoàng - Nguyễn Xuân Thâm - Phạm Ngọc Cảnh - Mai Nguyên - Thế Dũng - Hải Vân - Hà Đức Hạnh

  • PHAN DUY NHÂNThơ xuân đọc với nam hà

  • Lê Huỳnh Lâm - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Hữu Hồng Minh - Trần Ninh Hồ - Phùng Tấn Đông - Trần Hữu Lục - Phạm Trường Thi - Nguyễn Man Kim - Tôn Nữ Thu Thủy - Trương Đăng Dung - Lê Huy Quang - Đoàn Mạnh Phương - Châu Thu Hà - Lê Ngã Lễ - Lâm Anh - Đỗ Văn Khoái - Nguyễn Khắc Thạch - Lê Tấn Quỳnh