Bài nhã ca mùa xuân

16:12 05/02/2010
TRẦN VẠN GIÃBài nhã ca mùa xuân

Nhà thơ Trần Vạn Giã - Ảnh: vietbao.vn

Chưa già đâu
Chúng ta sắp lại quân cờ và đi ván khác
Gió còn tung bay
Mái tóc xanh thì con gái
Em còn ngọt ca dao

Có gì lạ không cỏ non
Đời cỏ không còn mãi xanh như thế
Nên câu thơ dâu bể
Tìm về bến bờ xưa dân dã
Để làm gì? Câu hỏi như căn bệnh trầm kha
xoáy trong vòng xoáy nhân sinh
Như dao cắt
Như sợi tóc chẻ làm tư
Như nước mắt nóng lên quá khứ
Như lửa hỏa ngục
Từ bàn tay em nhúm
Và đun nước mắt chảy trôi trên bản thảo lần đầu không thất bại
Đêm.                Đời còn dài trong tiếng độc huyền cầm
Đêm.                Bùng lên cơn khát chảy qua dòng sông cũ
                        ở quê nhà loãng trong tiếng tu hú hoàng hôn
Đêm.                Thương những chị tôi tóc bạc. Anh đi ra trận không về
Đêm.                Nhớ cơn đồng sàn dị mộng thoáng mùi
                        trinh nữ chân quê
Em tìm về
Vì đã qua thời khắc trên những chỉ tay
Có lời tiên tri giả
Lời mật ngọt dính chân ruồi
Dù sao chúng ta cũng từ đất lớn lên từng im lặng
                        đứng trước bão khô thổi qua đời biến động
Rớt nụ tầm xuân xuống khung cửa hẹp
Vượt cạn và vói tay đập cánh cửa thời gian
Mà về với bóng
Trời cao đất rộng
Mênh mông em dưới bóng mây làng
Bóng. Bóng. Bóng
Bóng dưới mái hiên mưa có con nhện giăng tơ. Có câu thơ hẹn hò bỏ
quên bên thềm giếng ngọc. Có tuổi thơ ngồi khóc với trái khế chua.
Có cây bông mua trăng vờn trên lá. Có tiếng chuông nhà thờ trong thực trong mơ...
Bóng
Giữa mênh mông em ngồi với bóng
Bắt bóng của mình

Chưa già đâu
Cớ sao để đời chìm trong đáy cốc
Làng ta vẫn còn hơi thở cổ tích
Còn lập ngôn tiếng lá mùa màng
Còn những mùa chim muông giao phối
Chạm sinh lực vào ngực
Vào mắt sáng lên ngày phục sinh đa cảm
Vào em ngồi hát thánh ca lời cây ngô đồng thương
bó mạ non tháng chạp
Và vác thập giá tình yêu đi dưới mặt trời không muốn lặn
Chúng ta sẽ đánh tan dấu vết đen đặc có âm điệu cùn trên mê lộ
Sẽ giăng câu thơ và bủa lưới trời
Níu bình minh
Rớt xuống ánh sáng tuyệt vời
Trong mùa xuân thức
Của chúng ta.

(252/02-2010)


 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Từ Nguyễn - Đông Triều - Cao Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Nguyễn Minh Khiêm - Đức Sơn - Từ Hoài Tấn - Bảo Cường - Biển Bắc

  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương